

Nghe từ bên
trong
lê anh
dũng ·
những
thông điệp sắc màu

Tranh Picasso
Một văn pḥng nhỏ, phía ngoài dành
tiếp học viên, sinh viên. Ngồi bên trong không nh́n thấy, nhưng anh có thể nghe
được câu chuyện bên ngoài, qua một lớp tủ hồ sơ thay vách ngăn.
Có lần, tiếng cửa mở ra nhưng
không tiếng chân bước vào. Hoặc khách đi êm quá, hoặc khách chỉ hé cửa, đủ tḥ
đầu vào. Giọng đàn ông dơng dạc: «Pḥng
đào tạo ở đâu?»
Không phải khách hỏi hư vô đâu. V́
đă có người chỉ khách lối lên lầu. Thế rồi sập một cái, cửa lại đóng. Anh đoán
ṃ: Người ta đang tập tác phong... công nghiệp, tiết kiệm lời lẽ đến cộc lốc, và
nói cám ơn cũng là xa xí.
Khi khác là giọng nữ, đoán chừng
khách không c̣n trẻ... Lát sau, nghe tiếng khách: «Cám
ơn.» Cụt lủn. Như một
dấu chấm kết thúc cuộc đối thoại. Anh phân vân: Sao khách không rán thêm một chữ
nữa nhỉ? Hay tại người ḿnh xưng hô phức tạp, khách không biết phải nên cám ơn
em, cám ơn cô, cám ơn chị hay cám ơn....
Một lần lóng tai nghe khách ríu
rít hỏi đủ điều, giọng oanh trong trẻo. Anh vui vui, coi như được thư giăn bất
ngờ. Bất chợt, khách hỏi liên tiếp làm Anh hẫng: «Cô ơi, học xong th́ chừng nào
nó tổ chức thi? Nó ra đề khó không cô? Nó có bảo lưu kết
quả không cô?»
Anh mong là đă nghe lầm. Nó
ư? Nó là ai mà khách phải đến xin học với nó?
Sáng nay, con trẻ hỏi: «Bố ơi,
nước ḿnh văn hiến lâu đời; tiếng Việt ḿnh giàu đẹp lắm phải không bố?» Gật đầu,
nhưng bất giác anh ngẫm nghĩ những ǵ lúc ở trường đă có dịp nghe.
●
LÊ ANH DŨNG
(03-10-1998)
Cùng
một tác giả Lê Anh Dũng
Đôi ḍng sơ
lược về tác giả Lê Anh Dũng
|