

Một nửa gia
đ́nh
lê anh
dũng ·
những
thông điệp sắc màu

Tranh Thân Trọng Minh
Tôi đến thăm anh. Khu Đồng Ông Cộ bây giờ chen chúc cư dân, nhưng ngồi ở nhà anh
vẫn cảm thấy yên tĩnh trong gian pḥng nhỏ ngăn nắp của một ông giáo nhàn nhă,
có khá nhiều thời gian dành cho sách vở.
Thấy tôi ṭ ṃ lật qua tờ tạp chí nước ngoài nằm trên bàn, anh giải thích: “Đang
lựa bài dịch cho tờ báo ông bạn. Họ đặt một loạt bài về tâm lư giáo dục gia đ́nh.”
Rồi bất chợt, anh hỏi: “Ông biết FAMILY là ǵ không?”
Tôi ngẩn người. Anh nói luôn: “Father And Mother I Love You. Tài thật!
Ba má ơi, con thương ba má. Gia đ́nh phải có ḷng thương yêu của con trẻ.
Thâm thúy thật!” Và anh cười buồn: “Như vợ chồng tôi bây giờ chỉ mới là một nửa
gia đ́nh, ông nhỉ?”
Nh́n mái tóc lấm tấm vài sợi bạc của người bạn trung niên, nhớ đến cảnh nhà anh
chị quạnh quẽ, tôi ngần ngừ, không biết nói sao.
Đang định mượn câu thê thằng tử phược của người xưa an ủi anh, lại chợt nghĩ đến
những đứa con bất nhân, ngược đăi cha mẹ mà lâu nay báo chí vẫn thường đăng tải,
tôi muốn nói: Nhưng con cái bất hiếu th́ c̣n tệ hơn là chỉ có một nửa gia đ́nh!
Ngẫm nghĩ sao, rốt cuộc tôi cúi xuống tờ tạp chí, lặng thinh nh́n tấm ảnh người
đàn ông nằm ngửa trên cỏ, hai chân giơ lên, co lại làm điểm tựa cho một bé gái
t́ bụng vào, xuôi chân nằm thẳng, dang rộng đôi tay như cánh chim bay. Cả hai
cha con mặt mày rạng rỡ, hạnh phúc lắm! ●
LÊ ANH DŨNG
(31-5-2001)
Cùng
một tác giả Lê Anh Dũng
Đôi ḍng sơ
lược về tác giả Lê Anh Dũng
|