

Cân sức khoẻ
lê anh
dũng ·
những
thông điệp sắc màu

Phút linh cầu,
tranh Lê Ký
Thương
Cô em họ ngoài Bắc
vào thăm chị, ở chơi mấy hôm đã tới lúc chuẩn bị hành lý bay về. Cô rủ chị ra
chợ tìm mua vài thứ làm quà phương xa. Ở bìa nhà lồng, cô dợm bước tới sạp xoài
thì chị đã nhẹ nhàng níu tay giữ lại.
Gầy gầy, móm mém, bà lão ngồi gọn
gàng ở góc chợ, bên lối hẹp đông người qua. Đôi mắt bình thản hướng ra phía
trước, không nhìn ai mà bà cũng chẳng chào mời ai.
Tới bên bà, chị bỏ guốc ra, cẩn
thận đặt hai bàn chân trắng trẻo lên cái cân nhỏ, vuông vắn bày trên mặt đất,
gần sát hai bàn chân trần xương xẩu, đen nhẻm của bà. Nhẹ nhàng bước xuống, xỏ
lại guốc, chị cúi người, mái tóc đen dày mượt hạ thấp ngang với đầu tóc trắng
như bông. Chị dúi vào bàn tay nhăn nheo của bà tờ giấy bạc cuộn gọn sẵn lúc nào,
giọng khẽ khàng: «Cháu gửi bà ăn trầu.»
Trong lúc lựa xoài, cô em bỏ nhỏ
bên tai chị: «Béo hay gầy thêm mấy ký? Sao không thấy chị nhìn số ở mặt cân?»
Chị mỉm cười, lặng thinh.
Về nhà, cô em lè lưỡi nhìn những
gói lủ khủ chờ bỏ vào thùng các-tông cột lại. «Chẳng biết ngần ấy món là bao
nhiêu ký. Không khéo lại phải trả cước quá tải.» Cô ngẩng nhìn chị, nói như ước
vu vơ: «Giá mà sẵn cân lúc này thì hay quá nhỉ?»
Cô ngạc nhiên thú vị khi thấy chị
lôi trong gậm giường ra cái cân vuông nhỏ, thứ mà các bà giữ eo ngày nay hay
dùng để sáng sáng thức dậy tiện theo dõi sức khoẻ. Cô định trêu chị về việc ấy
thì bỗng nhớ ra, ngỡ ngàng hỏi: «Chị lạ thật ! Nhà có sẵn sao còn đi cân ở chợ
cho phí tiền?!»
Chị lại mỉm cười, lặng thinh.●
LÊ ANH DŨNG
(16-3-1999)
Cùng
một tác giả Lê Anh Dũng
Đôi dòng sơ
lược về tác giả Lê Anh Dũng
|