

Cái tàu cau
lê anh
dũng ·
những
thông điệp sắc màu

Nhớ ngoại,
tranh Lê Kư Thương
Anh lướt nh́n và lật nhanh qua các
trang của tờ báo ngày. Việc ấy đă thành thói quen mỗi sáng để, theo sở thích,
anh chọn riêng cho ḿnh một vài điều cần quan tâm giữa bộn bề thông tin của đời
thường muôn vẻ.
Lúc định xếp lại tờ báo, gạt qua
một bên, anh nhác thấy tấm ảnh nhỏ, đen trắng, khiêm nhường nép ở một cột báo.
Nhấc kính, gí mắt nh́n gần cho rơ hơn, anh nhận ra một chú bé đang túm đầu tàu
cau, kéo em khác ngồi bệt trên mo cau, hai bàn tay nhỏ bám chặt vào tàu lá. Cả
hai đều đội nón. Nh́n bóng lá in trên nền đất, anh nghĩ bấy giờ trời đang trưa...
Anh không thấy bụi đất bay lên
trong ảnh. Nhưng sao có đám bụi nào chợt mù lên trong kư ức cùng với tiếng xoèn
xoẹt của chiếc mo cau kéo lê xềnh xệch trên mặt lộ gồ ghề của đường quê thơ ấu,
hoà với tiếng cười nắc nẻ hồn nhiên, tiếng lũ trẻ nhau nhau giành đến lượt...
Khi anh tỉ mỉ cắt lại tấm ảnh, rồi
đính lên một góc bàn làm việc, cạnh màn h́nh computer, con anh ṭ ṃ sán lại gần,
nh́n chăm chú. Anh định nói ǵ đó, như giải thích, nhưng lại thôi.
Sinh ra, lớn lên ở Sài G̣n, con anh
không biết dang nắng ngoài đồng móc đất sét về nặn tượng, nhưng đă có hộp chất
dẻo nhiều màu, bán sẵn trong nhà sách. Con anh không biết tự tay làm
cái chong chóng bằng giấy, găm vào cọng kẽm, không
biết ngắt cái lá quấn sao cho kêu te te giữa hai bờ môi mím lại... nhưng có thể
thao tác thành thục mỗi khi muốn set up một dĩa game, khi tự ṃ mẫm với bàn phím
để t́m ra những tuyệt chiêu khai thác hiệu quả tṛ chơi điện tử.
Con trẻ nh́n anh, mỉm
cười thỏ thẻ: Chơi như vầy cũng vui lắm, ba há? Anh ôm con vào ḷng, âu yếm: Ờ,
vui nhiều. Con nép vào người anh, nhỏ bé. Và lần nữa, bất giác anh lại thấy anh
bằng tuổi con bây giờ, với chiếc tàu cau cùng đám bụi mờ một ngày thơ dại.●
LÊ ANH DŨNG
(Tháng 02-2001)
Cùng
một tác giả Lê Anh Dũng
Đôi ḍng sơ
lược về tác giả Lê Anh Dũng
|