|
19.-
ĐỊNH NGHĨA CAO THƯỢNG BỬU T̉A
Cao
Thượng Bửu Ṭa
Tuất
thời 18 tháng 8 Bính Ngọ (02-10-1966)
Thi:
Lâu
ngày có dịp trở về đây,
Mừng
thấy đệ huynh hiệp mặt mày,
Cũng
nữ, cũng nam cùng bạn cũ,
Khác
là tâm chí có riêng tây.
ĐÔNG-THẮNG CHƠN-NHƯ, Đạo
danh Chơn Sắc, nhủ danh Trần Văn T́a,
Tệ Huynh chào mừng chư liệt vị hướng
đạo cùng chư Thiên phong Chức sắc đạo
hữu nam nữ, xin mời toàn thể an tọa.
Đáng lư th́ tôi xưng hô là Bần Đạo,
nhưng với mối t́nh cố hữu giữa
bạn đạo ngày xưa, nên tạm xưng là
Tệ Huynh cho có t́nh xưa nghĩa cũ, và hồi tưởng
lại khi c̣n sanh tiền để hôm nay dùng
những lời lẽ hết sức đơn
giản như buổi sanh tiền để luận
đàm đạo sự cùng huynh đệ. Thật ra
cũng có người cao niên kỷ hơn tôi, do đó
tôi tạm xưng hô là Tệ Huynh để được
đầy sự khiêm nhượng và t́nh thân hữu
như thuở nào, và cũng gọi quí hiền
hữu là anh em.
Hỡi anh em! Cảnh cũ c̣n đây, người
xưa c̣n đó. Bạn đạo có người
đă hy sinh gần suốt đời ḿnh cho lư tưởng
Đại Đạo, có người răng long tóc
bạc, có bạn sạt nghiệp gia vong, có người
tản tài tán mạng, có bạn quá đỗi nghèo nàn.
Nhưng quí ở chỗ là dầu nghèo, dầu
hoạn nạn, dầu thân nhơn chết chóc v́ lư tưởng
Đại Đạo, nhưng tinh thần thương
Thầy mến Đạo, v́ nhơn sanh, nên đă lăn
lóc đeo đuổi đến giờ phút này.
Tệ Huynh nh́n thấy hiện diện anh em và hồi
tưởng lại quá khứ mà ḷng đau quặn
thắt, giọt lệ tuôn dầm.
Hỡi anh em! Danh từ CAO THƯỢNG BỬU
T̉A ư nghĩa sâu sắc và hay biết bao nhiêu, mà
Tệ Huynh có thể định nghĩa theo sự
hiểu biết của ḿnh như sau:
CAO là Đạo Cao Đài, mà THƯỢNG
là trên hết. Người vào Đạo Cao Đài luôn
luôn phải cao vọng học hỏi cho nên người
đạo đức gương mẫu. Là bực thượng
trên, là đàn anh, là hướng đạo, là
chức sắc Thiên phong, phải có tác phong thanh cao
của kẻ bề trên để làm gương cho hàng
tín hữu. C̣n BỬU T̉A là ṭa nhà quí báu. Quí báu
nơi đây không có nghĩa là ṭa nhà đó phải
được xây bằng kim cương, mă năo, xa
cừ, pha lê, mà sự quí báu đây là ṭa nhà
đạo đức, là bóng mát che phủ người
lữ hành những khi nắng hạ, là mái nhà che mưa
những lúc mưa dầm, đêm Thu mờ mịt, là
ṭa nhà nhân nghĩa đạo đức, trong đó có
cả t́nh thương, có khoan dung, có tha thứ, có
phục thiện, có xây dựng, có cứu giúp người
đói cơm khát nước, có cứu khổ kẻ
lương thiện hoặc quê mùa chất phác,
bị hàm oan, nạn tai lúc rủi.
Tóm lại CAO THƯỢNG BỬU T̉A là người
có đủ điều kiện tinh thần đạo
đức, tác phong của bực hiền nhân quân
tử mới xứng được ở trong cái ṭa
nhà đó, để cứu thế độ nhơn.
Song song với danh từ đó, lại c̣n câu
kinh thứ nhứt của Đạo Cao Đài, đó
là:
"Đạo
gốc bởi ḷng thành tín hiệp"
Đạo là danh từ. Ḷng thành tín hiệp là
hành động. Mỗi mỗi việc làm đều
phải có lư của nó. Thí dụ như người
bịnh cần thuốc. Bịnh là điểm
tựa, là sự vật. Thuốc là cứu cánh.
Nếu thuốc không trị được bịnh th́
thuốc không có ư nghĩa ǵ nữa. Như đói ḷng
nhờ cơm. Nếu cơm thiêu, cơm hẩm, không
giúp được người đói th́ cơm không
c̣n ư nghĩa ǵ nữa.
C̣n Đạo, nếu thiếu ḷng thành,
thiếu tín nhiệm, thiếu đức tin, thiếu
hiệp ḥa, th́ đừng nói tới đạo đức
ǵ nữa.
Hỏi vậy Đạo là ǵ?
Đạo là bản thể vũ trụ, tối
cao tối thượng, mà Đạo cũng là
nguồn sống của vạn vật chi linh. Do đó
mà những bậc Thánh Triết Hiền nhân quân
tử mới dám xả thân cầu đạo, đem
sự tín ngưỡng, đem hành động nghĩa
nhân đạo đức gây được uy tín
trong nhân gian để đem họ hiệp về con
đường đạo là nguồn sống.
"Thị đạo đắc tấn, hành đạo
giả thuận Thiên; thuận Thiên giả tồn,
nghịch Thiên giả vong".
Ngược lại, nếu không ḷng thành, không
hành đạo, làm sao có uy tín với nhân gian? Mà
khi mất uy tín với nhân gian th́ làm sao ai dám đến
hiệp với ḿnh. Mà khi không ai hiệp với ḿnh,
làm sao kêu họ về với Đạo, để
trở lại bổn nguyên. Do đó, hàng hướng
đạo phải tâm niệm câu nhựt tụng
đó để làm kim chỉ nam cho việc hành đạo,
lănh đạo nhơn sanh.
C̣n danh từ Ṭa Thánh, Hội Thánh là ǵ?
Ṭa là ṭa nhà chứa đựng. Thánh
là bực Thánh triết hiền nhân quân tử.
Hỏi vậy ai là bực Thánh Triết? Không
phải từ trên Trời rớt xuống, mà chính là
người sống ở thế gian. Làm được
những việc như Thánh Hiền Tiên Phật đă
làm, đó là bực Thánh triết hiền nhân. Tuy c̣n
mang nhục thể, nhưng với hành động
đó, cứu cánh của hành động đó,
hợp với ḷng Trời, thuận ḷng người,
đem ích lợi cho nhân sanh, đó là Thánh.
Nếu từ các hàng Giáo Phẩm, Chức
sắc, Chức việc, học và hành đúng theo
đạo luật qui điều, đó là hàng Thánh
ở thế gian. Các bực Giáo Phẩm trong Đại
Đạo đă từng ở nơi Thánh
Đường, đến chiêm ngưỡng CHÍ TÔN
tại Ṭa Thánh là bực Thánh rồi, c̣n ǵ nữa.
Chỉ tiếc thay! Những tác phong, những hành
động, những đức độ chưa
thể hiện đúng với cương vị
của ḿnh, nên đă từng thấy các hàng Thánh
đó khó mà ở yên trong Ṭa Thánh và Hội Thánh.
C̣n Hội Thánh là ǵ? Là nơi mà các
vị Thánh nhân hội hiệp lại bàn tính
những việc có ích nước lợi dân, cứu
độ vạn linh. Nếu không có những hành
động đó th́ danh từ Hội Thánh chỉ là
một danh từ nay đổ mai sụp, mốt
khảo đảo với nhau, v́ chưa đúng cương
vị của hạng Thánh hiền.
Tệ Huynh cũng c̣n nhớ lại lúc sanh
tiền, cũng có lắm khi quá dễ dăi, có lúc
lại quá khắt khe, cũng có lúc xem thường cương
vị của ḿnh, nên hậu quả vẫn c̣n lưu
lại đến ngày nay.
Trước kia, nếu Tệ Huynh biết sẽ
xảy ra cớ sự như vầy, th́ không xây
dựng lên trụ tướng của Cao Thượng
Bửu Ṭa này, mà chỉ để số tiền và
nhơn lực, vật lực đó dùng vào ngay
những công tác từ thiện xă hội. Nếu
biết trước và làm việc đó th́ đâu c̣n
để hậu hoạn lại cho anh em như trước
hiện t́nh. Đó cũng là một phần trách
nhiệm của Tệ Huynh vẫn c̣n dang dở.
Lâu ngày gặp nhau, nửa mừng nửa
tủi, nửa lo ngại cho cơ đạo sở
tại mà Tệ Huynh đă nói khá nhiều.
Giờ đây, Hội Thánh đă có, pháp
luật qui điều đă sẵn, Thánh ngôn, Thánh giáo
cũng đă dạy rồi, nhưng nhận thấy
anh em làm không đúng hoặc không làm, thử hỏi
Tệ Huynh phải sắp bày hay phải nói ǵ hơn?
Sau cùng, Tệ Huynh chỉ khuyên anh em có một
chữ "H̉A" để làm kỷ niệm
cho ngày hội ngộ kẻ hiển người u:
Thi:
Chữ
H̉A khuyên nhớ hỡi anh em,
H̉A
được tránh cơn gió tạt rèm,
H̉A
nhă dung H̉A cơn khảo đảo.
Rán
làm hơn nói với chờ xem.
Bài:
Lời Tệ Huynh anh em suy nghĩ,
Phân tách ra từ tí từ ly,
Dung ḥa thương mến nhau đi,
Để
đưa thuyền Đạo qua khi rối loàn.
Ḥa có được an bang tế thế,
Ḥa có rồi huynh đệ mới thương,
Ḥa rồi chung bước một đường,
Ḥa
xây dựng Đạo hoằng dương giúp đời,
Ḥa không được, kẻ nơi người
ngă,
Ḥa không xong, tan ră sớm chiều,
Thiếu ḥa như thiếu t́nh yêu,
Cảnh
này rồi phải tiêu điều cho coi.
Ḥa tránh được kẻ xoi người
móc,
Ḥa tránh hồi kẻ thọc người bươi,
Không ḥa khó lănh Đạo Trời,
Không
ḥa đạo nghiệp ră rời c̣n chi!
Không ḥa bị thế khi đời thị,
Không ḥa đời khinh bỉ chê cười,
Rằng: "Tu c̣n lại móc bươi",
Ắt
làm những việc tṛ cười thế gian.
Ḥa xây dựng huy hoàng đạo nghiệp,
Khắp đó đây chung tiếp nhiều tay,
Kẻ xây người dựng Đạo
Thầy,
Mới
mong thấy được một ngày vinh quang.
Rằng: "Đạo Trời phổ tràn
quốc nội,
Rồi mai sau ra tới ngoại bang"!
Nếu trong chẳng được vẹn toàn,
Làm
sao ra được phổ ban nước ngoài.
Hỡi hướng đạo! Nào ai thương
Đạo?
Hỡi Thiên phong! Hoài băo nào ai?
Khá nên chung trí chung tay,
Dung
ḥa tác hiệp nay mai cứu đời.
Miệng hằng nói: "Thay Trời hành Đạo",
Mà sao c̣n khảo đảo nhau chi?
Ḥa đi, khuyên hăy ḥa đi,
Thuyền
từ rước khách qua khi hăi hùng.
Cao Triều Lăo Hữu đang đợi
chờ, không dám dài ḍng. Một lần nữa, Tệ
Huynh xin cám ơn toàn tất quí vị và anh em chị
em, rán thương yêu nhau để làm sáng danh Đạo,
danh Thầy. Hễ c̣n chia rẽ là chết.
Phải ḥa, nhưng ḥa trong chánh đạo, chớ
nếu ḥa trong tà đạo cũng bị diệt
vong. Xin chào chung toàn thể. Thăng.
(Tiếp điển:)
Thi:
Nhờ
Đức Giáo Tông hộ nhập đàn,
Xin
mừng quí vị khắp tam ban,
T́nh
xưa nghĩa cũ c̣n kia đó,
Với
bạn thân yêu bước đạo tràng.
Nhủ danh Cao Triều Trực, Tệ Huynh chào
mừng chư hướng đạo, chào chư
liệt vị Thiên phong Chức sắc đạo
hữu nam nữ xa gần. Cha mừng các nhục
tử, nhục tế, nhục tôn. Xin mời quí
vị ngồi để Tệ Huynh tiện bề
luận bàn đạo đức.
Một dịp may được Đức Giáo
Tông hộ tŕ về đàn nơi Cao Thượng
Bửu Ṭa, trong đó có chữ CAO là tộc
họ của họ CAO đă gây bao mối t́nh
mến luyến, và nhớ lại sự nghiệp
đạo đức của ḍng họ CAO từ Minh
Chơn Đạo đến Cao Đài Cứu
Quốc. Tệ Huynh cũng xin quí liệt vị vui ḷng
cho Tệ Huynh một thời gian ngắn để
hầu trần t́nh đôi điều về đạo
đức cũng như hỏi han cùng bổn tộc.
Trước
hết, Tệ Huynh nói qua về sự đạo đức
tu hành của một đời người, tạm
để bài tựa là:
ĐỜI
NGƯỜI VÀ SỰ NGHIỆP
Nhớ lại năm xưa, từ anh cả Cao
Triều đến lúc Tệ Huynh, đă gắng công
và phụ của để vùa giúp chung quanh vấn
đề hành Đạo, không phải chỉ để
cầu danh hoặc cầu lợi cho cá nhân ḿnh,
hoặc gia thê tôn tử ḿnh. Sự thật là hành
đạo để gây một sự nghiệp cho
đời người. Sự nghiệp đó không
phải ở tiền bạc của cải vật
chất, mà chính là sự nghiệp đạo đức.
Nhận thấy một đời người,
khi mới sanh ra một hài nhi, ngoài một thân xác bé
thơ trống trải bạch thủ, th́ không có chi
cả. Đến lúc bỏ xác, tục gọi là
chết, th́ cũng không đem theo được chi
cả. Mặc dầu nhà cao đất rộng, ao cá,
ruộng trâu, vợ hiền con đẹp, cháu ngoan, nhưng
không phải một đời người sở dĩ
có ở thế gian chỉ có như vậy thôi sao?
Có lẽ chính v́ hiểu biết được
đời người là tạm, tất cả
của cải vật chất đều tạm, nên
những nguyên căn sớm giác ngộ, họ
hằng thiết tha gây dựng một sự
nghiệp đạo đức. Chỉ có sự
nghiệp ấy mới trường cửu.
Thử phân tách đời người có hai
sự nghiệp: một là sự nghiệp vật
chất như nhà lầu, xe hơi, tàu thủy, máy
bay, ruộng, trâu, ao cá.Một khi nhắm mắt ĺa
đời rồi, chắc chắn là không thể
đem những vật đó theo được.
Đương nhiên, của cải đó để
lại cho vợ con sử dụng. Nếu vợ con là
người có đạo đức, th́ của
cải đó dùng vào việc đạo đức,
đúng nhân đúng nghĩa. Bằng trái lại,
nếu vợ con quên hẳn đạo đức, sa
ngă bạc bài, rượu trà trụy lạc, th́
của cải ấy không ích ǵ cho ai, mà có khi nó là
phương tiện giúp cho người sử dụng
nó làm những việc tội lỗi. Như vậy,
sự nghiệp vật chất chưa chắc ǵ để
lại ích lợi cho người sống và cứu
rỗi bạt độ được linh hồn người
chết mà chính là người đă tạo ra nó.
C̣n một sự nghiệp thứ hai là sự
nghiệp đạo đức. Sự nghiệp này
người gây tạo ra nó phải cần đến
t́nh thương, ḷng bác ái vị tha, hy sinh cái cá tính
tư hữu của ḿnh. Chỉ biết đem cho
ra chớ không biết lấy lại.
Như vậy, khi gây tạo sự nghiệp
vật chất, ít nhiều sẽ hoặc đă đụng
chạm với người đời, với lẽ
phải, như đo gian, đong khéo, nói dư, mánh
lới thủ đoạn, mưu chước đảo
lừa, xảo ngôn, trau chuốt, nịnh bợ để
được của cải. Khi có những hành động
đó là đă gây ít nhiều tội ác rồi. C̣n
người gây tạo sự nghiệp đạo
đức, chẳng những không có ác ư làm hại
ai, mà c̣n mưu sự có lợi cho người đời.
Khi mưu sự có lợi cho người đời
là được ḷng người, được công
quả, được phước đức, ắt
là đời người ấy hoặc thê nhi tử
tôn hưởng hồng phước hoặc hiện
tại, hoặc trong mai hậu. Nhưng có một điều
này cũng nên coi chừng: Có khi ḿnh tính làm việc
phước đức nhân nghĩa, trước là
để chuộc lỗi tiền khiên, sau là gây thêm
âm chất mới. Nhưng trong lúc hành động,
hoặc cố ư, hoặc vô t́nh chẳng những không
chuộc hoặc trừ được nghiệp chướng
cũ, mà lại gây thêm nghiệp chướng
mới.
Chính v́ điểm sau này mà những người
tu kỷ cần phải thận trọng cho lắm.
Những bực sớm giác ngộ, th́ ngoài phương
tiện sống thường nhựt cho thể xác, c̣n
cần chăm chú về mọi hành động để
gây tạo sự nghiệp đạo đức ở
ngày mai. Như Tệ Huynh xưa kia, đâu phải
thiếu chi phần vật chất, làm phúc làm
thiện, chỉ v́ với mục đích ấy mà thôi.
C̣n về việc tu hành để thành Tiên tác
Phật, đó là một vấn đề khác
nữa.
Nhớ lại xưa kia, công quả đối
với đạo của Tệ Huynh chẳng có là bao,
ngày nay được siêu thoát, khỏi luân hồi
chuyển kiếp, tạm gọi là thành đạo,
chỉ v́ tấm ḷng trung thành mà được, như
trung với nước, trung với đạo, trung
với thê tử, trung với bằng hữu. Chỉ
nhờ có chữ trung đó mà Tệ Huynh được
thành vào hàng Thánh. Tuy rằng nguyên căn trước
kia là Tiên vị, nhưng chuyển kiếp nhiều
đời trong ṿng sa đọa mà chưa trở
phục hoàn ngôi xưa. May nhờ Tam Kỳ ân xá,
CHÍ TÔN xá tội và được Tôn Sư
dắt dẫn trở lại Thiên Thai, để tu dưỡng
thêm cùng tiếp tay với các hàng Tiên Thánh mở
đạo độ đời, mong ngày nào đó
sẽ phục hoàn ngôi vị cũ.
Ngày nay, thấy các liệt vị đang trên
đường lập công mà ham! Phải chi trước
kia, khi c̣n tại thế, có đủ phương
tiện vật chất, mà lại được thêm
sự hiểu biết như giờ nay, th́ Tệ Huynh
sớm trở về Tiên cảnh là cơi cao hơn.
Thời giờ đă măn, GIÁO TÔNG đợi
chờ, xin kiếu, thăng. |