|
05.-
TÔN GIÁO LÀ G̀?
____________
VẠN-HẠNH
THIỀN-SƯ
THƯỢNG-ĐẾ
v́ nhơn sanh đă phải đến trần gian
nhiều lần mở nhiều Tôn giáo, mượn
nhiều h́nh thể, bày nhiều h́nh thức, xưng
hô nhiều danh từ khác nhau để thích hợp
với mọi hoàn cảnh, mọi phong tục
tập quán, mọi ngôn ngữ để tùy thời
tùy thế độ rỗi nhơn sanh cải ác tùng
thiện, xa lánh nẻo mị tà trở về
đường chánh giáo.
Người thức thời hiểu Đạo,
nh́n các h́nh thức Tôn giáo, Đạo giáo hành
đạo có khác nhau không lấy chi làm lạ. Trong
giới đó, thương hại thay cho những
người c̣n nhận xét với phàm tâm, phàm ư,
với nhục nhăn, rồi lại bài bác chỉ trích
xuyên tạc những h́nh thức hành đạo khác
với tập quán của ḿnh...... Do đó,
thế nhân trong cửa Đạo thường
mắc phải chứng bịnh kỳ thị. Đó
là một trở ngại rất lớn trên bước
đường tu thân, lập hạnh.
|
Ví dụ một trường
hợp rất mỉa mai và đau khổ:
Nếu đất nước nầy, dân
tộc nầy khi chưa có một Tôn giáo nào
khai minh, người dân vẫn có tinh thần
thương yêu nhau v́ t́nh đồng
chủng, đồng quốc gia, quốc tổ
dân tộc Việt. Nhưng đến khi có
một Tôn giáo, rồi nhiều Tôn giáo khai
minh, mỗi một nhóm dân Việt thọ giáo
mỗi Tôn giáo khác nhau. V́
sự nhận thức thiển cận nảy
sanh óc kỳ thị. Từ đó, bắt
nguồn sự chia rẽ giữa những nhóm
người trong các Tôn giáo khác nhau. Rất
đổi chỉ biết bênh vực cho giáo
thuyết giáo điều, cho các h́nh thức
lễ bái hành đạo mà quên đi t́nh dân
tộc, nước non!
Than ôi! Tôn giáo là ǵ? Phải chăng Tôn
giáo là phương hướng giáo thuyết
để dạy đời nh́n thấy
những ǵ thiêng liêng cao cả. Chẳng
những chỉ ở phần tâm linh tối thượng
mà Tôn giáo c̣n dạy người đời
xem nhau như t́nh ruột thịt huynh đệ
đại đồng. Tuy khác ở màu da
sắc tóc, nhưng cũng đồng thọ
bẩm đức háo sanh dưỡng dục an
bày của luật đương nhiên Tạo
hóa.
Tôn giáo dạy người phải
lấy t́nh thương yêu ḥa ái từ xă
hội nhỏ, như gia đ́nh, phu thê,
phụ tử, đệ huynh, bằng hữu,
đến một xă hội bậc trung là
đoàn thể quốc gia dân tộc và chí
đến nữa là đại xă hội nhân
loại đại đồng. Xă hội
nhỏ có thương yêu ḥa ái th́ gia đ́nh
được hạnh phúc, phụ từ
tử hiếu, huynh hữu đệ cung.
Một xă hội bậc trung có thương
yêu ḥa ái th́ đoàn thể được phát
triển nảy nở mau lẹ trong sự d́u
dắt giáo dục bảo vệ cho nhau. Một
quốc gia toàn thể dân trong nước đó,
từ vua quan cho đến lê thứ dân
giả cùng đinh mà biết thương yêu ḥa
ái th́ quốc gia đó được
thạnh trị, dân đó được phú túc
sung măn hùng cường.
Nếu một xă hội nhân loại đại
đồng biết thương yêu ḥa ái nhau
th́ đại xă hội đó là một Thiên-Đàng
Cực-Lạc tại thế gian.
Bởi chưng con người không
nhận thức được lư đó,
chỉ nh́n sự kiện với óc thiển
cận là trái ngược lại với đạo
lư cũng như những người lănh giáo
nhận thức giáo lư thiển cận như
thế, nên đă làm sai lạc tôn chỉ cao
quí của Tôn giáo, đó là mầm đau
khổ cho nhân loại.
Đáng lư con người
đă sẵn có t́nh quốc gia dân tộc, thêm
được giáo lư đạo đức,
biết dung hợp như gấm thêu hoa. Đàng
này trái lại, xuyên qua sự thể
ấy, thử t́m xem nguồn gốc do đâu
nảy sanh, nếu không phải là bức màn vô
minh mà Đức Phật thường hay dùng
để chỉ con người tội
lỗi. |
Thật vậy, mọi điều tội
lỗi, độc ác, sa đọa đều do
bức màn vô minh che lấp Nguơn Thần. Sự
nhận thức của con người không nhận
biết được cái nào là chơn, là giả,
điều nào là thiệt, là hư, cũng đều
do bức màn vô minh ngăn cách giữa con người
và chân lư. Con người thường nhận xét các
sự vật qua nhăn quang và óc chủ quan của ḿnh,
nên thường bị thất t́nh lục dục
gạt gẫm đánh lừa.
Thánh xưa cũng vẫn có thất t́nh
lục dục, nhưng Thánh xưa biết sử
dụng điều khiển những thất t́nh
lục dục ấy đúng chỗ, đúng lúc và
hợp hoàn cảnh. Thánh xưa vui với cái vui
nội tâm thích hợp đạo lư, giận với
cái giận của bậc siêu nhân, thương
với ḷng thương của hàng Thánh thiện,
sợ với cái sợ của bậc trí tri, yêu
với t́nh yêu của Đấng Tạo Hóa, ghét
với ư ghét của bậc hiền nhân, muốn
với ḷng ham muốn của người Đạo
Đức. Như thế mới gọi là
mừng, vui, giận, ghét, yêu, sợ, muốn,
của bậc siêu nhân.
Mừng là mừng thấy có ư nghĩ
lời nói và hành động có tác động vào
sự tế nhân lợi vật. Vui là vui đă
làm được những việc giúp đời. Giận
là giận khi thấy ḷng chưa được thanh
tịnh hoặc ư nghĩ lời nói việc làm không
thuận Thiên ḥa nhơn, tự khắc kỷ để
tự hậu không c̣n tái diễn. Ghét là ghét
những điều trái đạo lư luân thường
nhân nghĩa mà không thèm nghĩ đến, nh́n đến,
nói đến và làm đến. Sợ là
sợ những hành động trái với đạo
đức, trái với ḷng Trời, chớ không
phải sợ dư luận khen chê tán tụng. Có
điều khiển làm chủ hướng dẫn
được thất t́nh th́ chúng nó sẽ ngoan ngoăn
tuân theo rồi lần hồi trở thành thói quen. Biết
tận dụng điều khiển thất t́nh, chúng
nó sẽ trở nên thất bửu là bảy món báu
vô giá để làm tả phù, hữu bật,
tiền xung, hậu kích, trước mọi cảnh
ngộ đảo điên và chúng sẽ giúp trở
lại chủ nhơn ông được trọn
vẹn trên đường Thánh thiện .
C̣n qua lănh vực lục dục, lục căn
cũng thế, hễ điều khiển sai
khiến, chúng phải tuân theo làm theo chủ nhân ông.
Cũng thời chúng nó, nếu chủ nhân ông
biết tận dụng, chúng sẽ trở nên hàng
trung thần, hàng thân tín. Nếu ngược trở
lại, không biết tận dụng điều
khiển chúng th́ chúng sẽ trở nên đám
nghịch thần, phá hoại, ngăn cản, mọi
bước tiến trên đường Thánh
thiện.
Lục dục, lục căn biết luyện th́
chúng trở nên lục
thông đưa chủ nhơn ông đến hàng Tiên
Phật. Ngược lại, chúng sẽ là lục
tặc rồi dẫn dắt kéo tŕ chủ nhơn ông
trở xuống lục đạo luân hồi,
hoặc sa tăng, ngạ quỉ.
Thế nên, người tu luôn luôn phải xem xét
suy nghĩ cân nhắc trước mọi sự
vật xảy ra hàng ngày đến với
ḿnh. Rất dễ và cũng rất khó để
phân biệt được cái nào chân giả, điều
nào thiệt hư. Đừng thấy người chê
rồi vội vàng phát giận, đừng nghe người
khen rồi vội vàng mừng vui. Nếu sự chê
ấy đúng chỗ, đúng lúc th́ phải cố
gắng nhẫn nại phục thiện để
sửa chữa.
Bần Tăng xin lập lại: Nếu sự
chê ấy do nơi ḿnh khuyết điểm th́
phải cố gắng sửa chữa. Nếu
gặp lời khen có tánh cách ve văn nịnh bợ
để làm hài ḷng có dụng ư tư kỷ, tư
lợi th́ hăy coi chừng, đừng vội vàng mà
mắc mưu ma quỉ.
Thánh xưa có nói: "Người chê đúng
chỗ là Thầy ta, khen ta đúng chỗ là bạn
ta. Ngược
lại, nếu chê không đúng chỗ là phá
hoại ta, khen không đúng chỗ là hại ta".
Đó là lời
khuyên đối với hàng nhân sĩ để
tiếp nhân xử thế. C̣n ở cương
vị của người học Đạo tu thân
lập hạnh th́ lại phải cần thận
trọng cân nhắc thêm hơn.
Người tu thân nên lạc thiện lạc
đạo chớ không đợi người đời
nh́n thấy để lời phê phán ngợi khen
mới vui. Nếu vui như vậy là háo danh, bị
động không làm chủ lấy ḿnh. Nếu
bị lời gièm pha, đố kÿ, xuyên tạc
rồi bỏ dở dang việc hành đúng đạo
lư là đă mắc mưu tà quái rồi đó.
Những thí dụ đơn cử vừa qua cũng
chỉ là những chi tiết trong sự điều
khiển, hướng dẫn thất t́nh, lục
dục mà thôi.
Chư đạo hữu thử kiểm điểm
lại một điều rất nhỏ này sẽ
thấy có trong ḷng mỗi người: Hằng ngày,
sắp tới giờ lễ bái hoặc tham thiền,
trong lúc đó những ǵ xảy ra đến cho ḿnh?
Bên trong nội tâm, cơ thể có khi nghe
uể-oải nhức đầu, nóng lạnh, có lúc
bụng đói, có lúc lười biếng vô cùng. C̣n
ngoại cảnh thường gặp khách đến
và nể t́nh phải nán lại tiếp khách hết
người này đến người khác, rồi
giờ lễ bái tham thiền trôi qua không đúng
giờ giấc. Đó là chưa nói đến người
thân hay xảy ra bạo bịnh phải bận
chạy thuốc kiếm thầy, v.v...
Chư đạo hữu thấy chưa? Từ
nơi thân tâm đến ngoại cảnh diễn
biến luôn luôn, làm ngăn trở người tu không
ít. Người càng gặp nhiều sự xảy
đến là người c̣n quá nặng nghiệp chướng
tiền khiên. Phải rán lo ngoài sự tu kỷ,
phải làm thêm sự bố thí: là tài thí, pháp thí,
vô úy thí, tùy theo hoàn cảnh sở hữu,
sở năng, sở đoản, sở trường
của mỗi người .
Đây Bần Tăng cũng nói trở lại
hai tiếng "Vô Minh". Hễ Vô Minh th́ gặp
minh. Minh trước là sáng, minh sau là mờ. Nếu
không dùng tâm linh dung hợp, lư trí xét đoán các
sự vật cho minh th́ mọi hành động
xử sự sẽ bị mờ ám.
THI:
Tu
hành luyện tập phải luôn luôn
Như
nước luân lưu khắp ngọn nguồn
Nếu
nước bị ngăn thành bẩn thỉu
Nghiệp
dày che án điểm thiên lương.
Thăng... |