Trở lại trang chnh của Website Thin L Bửu Ta

 

NHƯ  NHỮNG  GIỌT  MƯA

Nguyn Nhung

 

Ngẫu nhin ti gặp lại H sau gần hai mươi năm xa cch. Một chiều mưa tầm t vo thng bảy ma Vu Lan, bn hin cha ti đang thả hồn về dĩ vng, với những sợi mưa giăng mịt mờ pha rừng cy trước mặt. Thng Bảy mưa ngu Ngưu Lang Chức Nữ gặp nhau, những cơn mưa thng bảy, thng tm ở qu nh ngy xưa như trở lại. Tm tr ti trở về những ma ngu nhạt nha trong qu khứ, ở đấy c mẹ ti bn bếp lửa hồng v đn g con chim chiếp ku tm đi cnh g mẹ trong một chiều bo rớt. Ở đấy l những chm hoa mẫu đơn nở vng trước ng giậu thưa, l hng dừa lướt thướt ướt mưa bn một ging sng, l khoảng sn gạch loang long nước v những giọt mưa mu c ph từ mi tranh rớt xuống.

Cứ thế ti đắm chm trong những hnh ảnh chập chờn của dĩ vng th từ bn kia mấy chậu hoa quỳnh, ti nghe c tiếng thở di. Tiếng thở di muộn phiền mong chờ cơn mưa ngớt hạt, nghe chừng quen quen, thật l thn thiết, c cht g u uẩn trong bng chiều nhập nhoạng. Đưa mắt nhn người phụ nữ đứng nghing nghing trong khoảng tối của mấy chậu hoa, ti ngờ ngợ nhận ra H, người bạn cũ. Mặc d đ bao nhiu năm tri qua, nhưng dng dấp v khun mặt ấy, c gi dặn hơn, nhưng vẫn l Thanh H của những năm xưa. Sau một cht ngại ngng, ti tiến lại rụt r:

Xin lỗi, c phải H đấy khng?

Ngỡ ngng mấy giy, H nhn ti trn trối. Rồi như một cơn lốc, H m chầm lấy ti:

Trời ơi! Ngọc, lc ny mnh thấy ai giống Ngọc ở trong cha nhưng khng dm hỏi, sợ người giống người, khng ngờ quả đất trn lại c ngy gặp nhau. Ngọc qua đy lu chưa, ở đu, lm g, gia đnh ra sao?

Trước sự mừng rỡ v những cu hỏi dồn dập của H, ti chỉ biết cười. Trn khe mắt n long lanh ngấn nước, ti nhớ đến tiếng cười rn r của n ngy xưa vang ln trong những buổi nắng ấm sn trường:

Từ từ đ, phải cho mnh thở chứ! Gặp lại H mnh mừng qu, thời gian qua đi nhanh qu phải khng H, mới đy m đ gi hết rồi. Mnh sang đy đ lu, c một chu đang học Đại học, sắp ra trường nay mai. Cuộc sống th vậy vậy, độc thn, vui tnh, vẫn phải đi cy cho hết một kiếp người.

H nhướng mắt, ngạc nhin:

Quyền đu? Vợ chồng ngươi hạnh phc chứ?

Ti buồn b lắc đầu:

Chuyện xưa rồi nhắc lm g, để rồi khi rảnh rỗi mnh sẽ kể bồ nghe. Quyền cn đ nhưng l của người khc, mnh nghĩ vậy lại hay, cứ để dy dưa trong đau khổ triền min, khng tm cho mnh một lối thot e cng khổ hơn nữa. Cn phần H thế no? Bc Năm chắc đ gi lắm, bc v anh Lm c sang bn ny khng?

H xiết chặt tay ti, ngậm ngi:

M mnh qua đời đ lu rồi Ngọc , mnh chn m mnh ở mảnh vườn sau nh, Ngọc vẫn cn nhớ chứ? Sau đ th hai anh em vượt bin, sang bn ny c dễ thở hơn v được tự do nhưng buồn qu l buồn, cực qu l cực, mnh gi đi nhiều Ngọc thấy khng?

Ti xt xa nhn H, như nhn một đa hoa tươi thắm ngy no nay đ nhạt nha hương sắc. Thời gian đ điểm vi nt nhăn lờ mờ trn khun mặt v ở đui mắt, tuy nhin đi mắt H vẫn cn nguyn nt nhn trong sng:

Mnh cũng hơn g H đu, phải chấp nhận thi, đấy l định l thuận với thời gian m.

Ti v H cng cười, ngy xưa n l cy ton của lớp, c lẽ n hiểu ti muốn ni g.

By giờ H kể mnh nghe chuyện của H đi chứ, H v anh Lm c ở gần nhau khng?

Giọng H như chng xuống, mắt n rưng rưng:

Mnh đu c lập gia đnh, sang đy được vi năm th anh Lm gặp tai nạn trong lc lm việc, m cả hai mắt, mnh đu đnh lng để ảnh một mnh, cho nn hai anh em giờ ny vẫn sống với nhau như hai kẻ tu hnh, trụ tr trong một ngi cha khng tn tuổi. Tội nghiệp anh Lm, đng lẽ đời anh ấy phải được thnh thang, đẹp đẽ thay v m la, tăm tối, u cũng l nghiệp phải khng Ngọc? Sống by giờ khng phải lo cơm ăn o mặc, nhưng nhn anh ấy suốt ngy sờ soạng bn khung cửa để nghe tiếng gi, tiếng mưa, năm ny qua năm nọ, ngy ny qua ngy khc, Ngọc thấy đời c nghĩa g khng?

Ti nghe lng mnh thắt lại theo từng tiếng H kể lể. Anh Lm, người thanh nin hiền lnh, chăm chỉ, rất đỗi hiền ha trong những ngy trẻ tuổi hiện về trong tr nhớ của ti. Bn ấy l gin bng giấy mu hồng tm, tiếng đn của anh xn xao những đm trăng, l mộng, l hoa, l sch vở chất đầy thương nhớ. Ti đột ngột đề nghị:

Mnh c thể đến thăm anh ấy được khng?

H lắc đầu, ngần ngại:

Th thực với bạn, thế no th tụi mnh cũng phải gặp lại nhau, nhưng by giờ anh Lm hầu như khng muốn giao tiếp với ai, nhất l những người quen cũ. Ngọc biết khng, c lần anh Lm giận H mất mấy ngy v mnh đưa về nh một người bạn của anh ấy m khng hỏi kiến của anh ấy trước. . .

Ti quả quyết:

Mnh chỉ muốn nhn thấy anh ấy thi, v sẽ khng ni một cu no để anh ấy khng biết l c người đến thăm.

H lưỡng lự giy lt. Rồi biết l khng thể từ chối, n phải dặn d ti:

Ừa th đi, nhưng Ngọc nhớ l những người m thường sống bằng thnh gic, anh Lm từ khi m đến nay đ quen nghe v đon sự việc gần như chnh xc, mnh khng dấu anh ấy được chuyện g đu. By giờ, Ngọc cho mnh số phn v địa chỉ, chng mnh cn nhiều chuyện để ni m mnh lại phải về, mưa xuống l trời mau tối lắm, khng biết ở nh anh Lm đ ăn uống g chưa.

Thấy H lo lắng cho anh, ti khng khỏi cảm động. Ti theo H ra chỗ đậu xe, trời ngớt mưa, những sợi mưa nhỏ bay bay trong khung trời mờ mờ của buổi hong hn. Ngi cha nằm trn một ngọn đồi, xung quanh bao bọc bằng rừng cy v l a, từ pha thung lũng đằng sau, gi như muốn cuốn ht tất cả những chiếc l vng x vo nhau đến một nơi m đềm nhất. Mỗi lc buồn ti lại đến đy, để lng mnh cuốn theo những chiếc l rơi vo những nơi thăm thẳm dưới chn đồi, phảng phất mi hương trầm v tiếng m nhịp nhng của kha kinh chiều, ci buồn đ bay đi dịu dng như một ln khi tỏa.

Hai chiếc xe lăn bnh ra khỏi sn cha v lướt đi trn con đường phủ đầy l ướt, những vũng nước mưa phản chiếu nh đn vng buồn hiu hắt. Lng ti như chơi vơi nỗi nhớ nhung về một khoảnh đời rất xa trong dĩ vng. Ngy ấy l ti mười bảy tuổi, mắt biếc v mi tươi, đi guốc nhỏ khua những bước chn rộn rng trn đường vắng. Ngy ấy l H nghịch ngợm lu lo như chim vnh khuyn, mi tc cắt ngắn, khun mặt bầu bĩnh dễ thương, mặc chiếc quần cụt ngắn để sẵn sng nhảy o xuống sng, lội đng đng như một con ri c. Ấy vậy m hai đứa thn nhau, H si nổi cn ti u trầm, lng mạn, n thường chỉ cho ti những bi ton kh, cn ti thường đọc cho n nghe những bi thơ học tr rất non nớt.

Chắc H một phần no đ hiểu được tnh cảm mộng mơ của anh Lm v ti, nhưng vẫn khng bao giờ ni cho nhau biết. Nh H chỉ c hai anh em, ba n chết khi no ti cũng khng r, chỉ thấy mỗi buổi chiều m n hay ra sau vườn đốt nhang cho mấy ngi mộ nằm khuất sau rặng dừa nước tối đen, những khi ấy ti rất sợ khi nhn những đốm nhang lập le trong khu vườn tối. Bc Năm c một sạp bn chạp ph ngoi chợ, vậy m bc cũng nui nổi hai đứa con thơ dại mồ ci cha. Tuy vất vả nhưng b lại anh em H l những đứa con hiếu hạnh v rất đỗi thương nhau. Nh ti v H chỉ cch nhau c một hng ro thấp v một đường mương thng ra con sng nhỏ, ngy hai buổi ln xuống theo con nước thủy triều. Mẹ ti trồng những giy mồng tơi tm, những cy đậu vn c chm đậu xanh như ngọc, v cả một thứ hoa leo c bng nhỏ xinh xinh mu đỏ thắm. Ti hay đứng bn ny hng ro để ni chuyện với H khi n giặt quần o hay rửa chn ở ci mương sau h ấy. Hai đứa trẻ lớn ln lc no khng hay, ngy anh Lm vo Đại học bc Năm mừng chảy nước mắt, cn H v ti đ l hai c nữ sinh đệ nhị cấp cng lớp, cng trường. H đ bớt phần ngổ ngo, cn ti cũng thm phần e lệ mỗi lần bắt gặp ci nhn nồng nn, kn đo của anh Lm bn kia gin bng giấy.

Tuy vậy, trong những chiều nước lớn, H vẫn nheo nho gọi ti đi tắm sng. Ai đ từng ngụp lặn dưới dng nước mt của dng sng qu hương, mới thấy ci th tắm sng thuở nhỏ thật l tuyệt vời. Trn bến sng, rộn r tiếng vui đa của đm trẻ con trong một trưa h oi ả, từng ln sng lăn tăn trn mặt sng m ả, v những tu dừa lơi lả bn bờ sng như đa với gi.

Ti vẫn nhớ một buổi chiều năm xưa, anh Lm đn ti ngoi đầu ng. Anh đưa cho ti một cuốn sch Ton rồi vội v bước đi.Ti chớp mắt nhn anh, khng ni được cu cm ơn nhưng lng v cng xao xuyến, đy c lẽ l lần đầu ti gặp anh m khng c H bn cạnh. Ti đinh ninh sẽ c một ci g thơ mộng hơn, cuốn sch Ton kh khan chỉ l ci cớ để anh c dịp ni với ti bao điều anh muốn ni. Vậy m khng, anh lặng lẽ bước đi để ti lơ ngơ khng hiểu nổi con người kn đo ấy. Phải chăng sự kn đo của anh cũng l nguyn nhn để tnh yu vuột mất khỏi tầm tay, khi cuộc đời c bao điều mới lạ đầy li cuốn.

Cu chuyện từ những ngy cn đi học hiện về trong tr ti như một cuộn phim, ti bỗng mỉm cười một mnh v để lng tri nổi theo những kỷ niệm thời con gi. Thực ra, tnh cảm giữa ti v Lm chỉ đơn thuần l thứ tnh cảm đầu đời trong sng, anh vẫn nghim trang như một ng thầy ngồi trong lớp học. Với gic quan bn nhạy của con tim, ti đ cảm được tiếng lng anh qua tiếng đn du dặt những đm mưa, tiếng t tch của giọt mưa rớt bn thềm, chiếc bng của anh hắt ln tường bn kia khung cửa mở.

Khng biết sao ti lại giận anh, chắc chỉ v một buổi chiều ti thấy anh đứng ni chuyện với mấy người bạn học dưới gin bng giấy, c bạn gi gh vo tai anh th thầm cu g đ, rồi cả hai cng cười với nhau vui vẻ. Ti np xuống khung cửa sổ để quan st mọi người, m cứ tưởng như mắt anh đang quyến luyến trao cho c bạn học. Người ta l sinh vin, cn ti chỉ l c nữ sinh trung học. Sao hm nay anh ni nhiều như thế, sao hm nay anh cười vui đến thế, nỗi giận hờn ập đến tm hồn c gi nhỏ, dễ tủi thn v nhiều mặc cảm tự ti. Hn g anh tiếc ti mấy ging chữ, hn g anh khng thm trao cho ti một cnh thư. i tnh yu, tnh yu chưa ni được nn lời m đ vỡ tan như những bong bng nước trong cơn mưa chiều trt xuống sn nh. Đm sng trăng, ti thơ thẩn một mnh nhn ra ging sng trước mặt, nh trăng như dt một giải lụa vng trn mặt sng mnh mng, ti nghe lng sầu nhớ một nỗi niềm kh by giải. Tnh yu giữa anh v ti nhẹ nhng đến nỗi ti tưởng như lc c lc khng, lc đằm thắm, lc hững hờ, khi bừng bừng chất ngất để rồi lại chm chm như hn sỏi nm xuống mặt hồ lặng ngắt.

Những năm ấy ti sắp bước qua tuổi mười tm với rất nhiều suy tư về tnh yu, cuộc đời v tương lai. Chiến tranh đang lan trn trn qu hương, từ miền qu đ lan vo phố thị. Từng ngy, từng ngy, ti đ nhn thấy những chuyến xe nh binh chạy qua thnh phố, chiếc quan ti phủ cờ v người vợ trẻ m con thơ với nh mắt buồn t ti. Từng đm, từng đm, nh hỏa chu lơ lửng treo trn vng trời tối thẫm, tiếng đại bc vọng về thnh phố như một tn hiệu của đổ nt, tan hoang.

Đng lc đ th ti gặp Quyền, trong một "partysinh nhật thứ mười tm của c bạn học con nh giu cng lớp. Quyền l một sĩ quan Khng Qun, vui tnh, lm lỉnh, chng tn ti st sạt đến nỗi tri tim ti cn non nớt, đ rộn r tiếp nhận chng như một thứ ho quang rực rỡ khc xa thế giới học tr. Bản Slow nồng nn quyến rũ, điệu Tango du dặt bước chn, ti bước vo đời Quyền trong nỗi nhớ nhung về một bầu trời chi cht sao đm, những dải my bồng bềnh như lụa v bng những con tu x gi vt ln khng gian thnh thang, v tận. Như con thiu thn, ti lao vo Quyền m hầu như khng hiểu được chng bao nhiu, Quyền l hiện thn của chinh phạt v bo tố, ti ngu ngơ như con chim non vừa mọc cnh chỉ muốn đi tm những g mới lạ ở pha trời xa, ti đ lng mạn, nhớ nhung v tưởng mnh đang hưởng được th đau thương của cuộc đời. Để đến một ngy tri tim ti vỡ nt v khng quen nhn đời như một cuộc chơi, v tnh yu chỉ l tr đa trong những khoảnh khắc của đời sống. Ti theo Quyền rời xa xm cũ, anh Lm sắp tốt nghiệp Đại học v H vẫn chăm chỉ học hnh. Dng sng vẫn m đềm tri, chỉ c ti sắp bước vo cuộc đời đầy ging bo. . . .

Với một mảnh gi th chưa đủ bảo chứng cho một tnh yu, hay đấy chỉ l một sự lầm lỡ, Quyền v ti hai tm hồn khc biệt hẳn nhau. Chng vẫn ni yu ti để rồi lại tươi cười, nồng nn trong một vng tay khc, chng vẫn trở về nh sau những chuyến bay mệt mỏi để rồi lại miệt mi trong nh mắt giai nhn. Sống v chết trong thời buổi chiến tranh, khiến Quyền đ c quan niệm về tnh yu rất l hời hợt v vội v. Khc lc, giận hờn, đau khổ th chng vẫn l chng, ti vẫn l ti, khi đứa con đầu lng cho đời cũng khng cứu vn nổi ci hạnh phc đớn đau kia, lng ti đ ủ v tuyệt vọng. Tm hồn ti vốn bnh lặng như ging sng m ả, như đồng cỏ xanh non của một ma xun, đu hiểu nổi v đu chịu nổi những ph hoa, ho nhong của thứ cuộc đời đầy phức tạp.

Theo Quyền về lm du, ti đ ngất ngư v những lời tr triết, bng gi xa xi của mẹ Quyền v chị em chng, như những ci tt tai nẩy lửa quật vo mặt ti t buốt. Quyền l đứa con cưng của gia đnh giu c ấy, chng đ quen hưởng thụ v được người khc phục vụ mnh, chắc l kiếp trước ti đ vay chng một mn nợ lớn, cho nn kiếp ny ti phải trả cho hết nỗi oan khin. Thế rồi chia tay, thế rồi đường ai nấy đi, ti đ bỏ cuộc đnh quay về bn mẹ như con g con nhao nhc tm mẹ trong một chiều mưa bo. Gia đnh ti chuyển về một thnh phố khc, ti ngại ngần khng dm gặp lại H, cho đến ngy nh tan, nước mất. Vi năm sau ti m con theo ln sng người o ạt ra khơi tm tự do, trải qua những giờ pht sinh tử trn biển khơi, cuối cng mẹ con ti cũng đến được bến bờ tự do. . . .

Gặp lại Quyền bn cạnh một người đn b khc. Sắc sảo, lộng lẫy, rạng rỡ phấn son, những loại hoa đẹp nồng nn dưới nh đn mờ ảo. Ti m con với một thong ngậm ngi, con gi ti đ c nt buồn ngay từ hồi cn nhỏ. Cm ơn Trời, con ti thật ngoan, thật hiền, n dịu dng như ging sng qu mẹ, v c một tm hồn mang nặng tnh người Việt Nam.

*  *   *

Ti đậu xe cch nh H một qung xa để đề phng anh Lm nhận ra H về nh với khch lạ, rồi rn rn theo H trong bng tối của căn phng khch mờ mờ v bng chiều đ xuống. H bật đn phng khch, thật nhẹ nhng, ti hồi hộp nhận ra dng anh Lm ngồi im lm bn khung cửa sổ. H hỏi, giọng bối rối:

Sao anh khng bật đn ln anh hai? Bữa nay mưa lớn qu, khng lm sao về được, anh đ ăn g chưa?

Cm ơn em, anh khng đi, by giờ ti đ nghe anh ni, hơn hai mươi năm qua, giọng anh vẫn dịu dng như ngy cn trẻ. Lm tiếp:

Ngồi ở đy anh cảm thấy dễ chịu, sng hay tối th c nghĩa g đu. Mưa dữ qu phải khng H, chắc ngy mai em lại phải qut l, vườn đ ngập đầy l kh.

Nghe anh ni, ti gần như muốn khc. C ngờ đu một ngy như hm nay, anh một mnh ngồi bn khung cửa, để nghe ngng từng giọt mưa rơi, từng chiếc l rớt. H ni, giọng khng dấu được niềm vui:

Anh ăn cơm by giờ nghe anh hai. Em c mang về cho anh cht dưa cải, đậu hũ xo nấm tươi, ngon ơi l ngon.

Lm lắc đầu, giọng anh đầy u yếm, anh khng quay mặt lại nn ti chưa nhn được mặt anh:

Khng, em đừng lo lắng nhiều cho anh lm g, đời c bận rộn chi đu m vội v. Hm nay đi cha c g lạ khng? Anh nghe như em c điều g vui, c gặp ai quen khng H? Ờ, em cũng cần đi đy đi đ cho vui, đừng băn khoăn lắm cho anh lm g, v tuy ngồi một chỗ như thế ny, nhưng anh vẫn c thể hnh dung được sự thay đổi của trời đất. Như hm nay mưa th lại nhớ đến những cơn bo rớt ở qu mnh, mi nh xưa v bến sng ngập đầy nắng gi. Gi chi m mt rượi, anh cn nhớ mấy ci khạp chứa đầy nước mưa của m, mi thơm của hoa cau, hoa bưởi, uống một miếng nước m dường như uống cả hương, cả hoa, cả trời, cả đất. M vẫn ni nước mưa l nước của trời nn n hiền v ngọt, cho đến by giờ anh vẫn khng lm sao qun được. By giờ c trở về chắc mọi thứ đ thay đổi hết rồi. . .

Lng ti chng xuống , thổn thức theo từng tiếng kể lể của anh, bất gic ti khng ngăn được tiếng thở di. Anh Lm đ quay về pha ti v H, ngọn đn trần tỏa xuống cho ti thấy một khun mặt đn ng mang những nt gi giặn trn vầng trn thng minh v mi tc bồng bềnh đ điểm sương. Vẫn khun mặt ngy xưa ấy, bờ mi ấy, đi mắt đ khuất dưới cặp knh đen, cả gương mặt ấy c hằn ln nt phong trần của thời gian, nhưng vẫn tot ra vẻ an nhin, tự tại. Giọng anh vang ln, buồn buồn như một chiếc l rơi vo khoảng tối của khu vườn:

Anh lm em buồn phải khng H, sao em lại thở di? Nếu vậy, anh xin lỗi em v anh chỉ nhớ được trong lng anh những hnh ảnh của dĩ vng, n l niềm an ủi của ring anh, bởi v anh cũng cn được những g để nhớ.

H liếc nhn ti, n tiến lại ngồi cạnh anh Lm:

Anh hai n, bữa nay người ta đi cha đng gh nơi, tnh cờ em gặp lại Ngọc ở trn cha, anh cn nhớ Ngọc chứ?

Ti thấy Lm nhỏm dậy, như c một sự thay đổi đột ngột trong tm hồn anh lm anh xc động, nhưng anh cố ni với một giọng bnh thản:

Ngọc ? Anh nhớ chứ, ci c b hng xm dễ thương ấy lm sao anh qun được. By giờ Ngọc ra sao, vẫn xinh đẹp v hạnh phc?

H i ngại nhn ti, cười nhẹ:

Anh qun l chng mnh gi cả rồi, Ngọc cũng đu l c b hng xm b bỏng của anh ngy xưa, nhưng Ngọc vẫn cn duyn dng lắm. Em chưa c dịp hỏi nhiều về đời sống của Ngọc, nhưng em đon Ngọc cũng khng hạnh phc lắm, v Ngọc đi cha c một mnh, em bắt gặp c nng đứng thả hồn hằng giờ theo mưa.

Anh Lm cười, tiếng cười nghe xao xuyến:

Ngy xưa, Ngọc vẫn hay mơ mộng như vậy, chỉ tiếc l...Lm bỏ lửng khng ni, một lc sau, anh tiếp:

H n, anh rất mừng em gặp lại bạn cũ, d sao nơi xứ lạ qu người, khng g qu bằng gặp lại bạn xưa chung trường, chung lớp, n c nhiều ủi an cho mnh lắm em .

H đột ngột hỏi anh:

Anh Hai , anh c muốn gặp lại Ngọc khng? Nếu em nhớ khng lầm th ngy xưa anh cũng c. . . thương Ngọc, nhưng sao lc ấy anh khng ni, hở anh hai?

Anh Lm lặng thinh, dường như anh chm đắm với những kỷ niệm trong dĩ vng. Một lc, ti nghe anh thở di:

Gặp hay khng gặp th cũng thế thi, anh đu c nhn thấy g d Ngọc by giờ c gi hơn hay xấu đi, trong anh vẫn chỉ l hnh ảnh Ngọc ngy xưa ấy. Chuyện xưa rồi phải khng H? Sở dĩ anh vẫn nghĩ đến Ngọc l v hnh ảnh của c ấy gắn liền với dĩ vng của anh em mnh, hai căn nh hng xm, cch nhau một hng giậu thưa, bn ny l gin bng giấy, bn kia l khung cửa mở với nh đn lay lắt đến nửa khuya. Cứ mỗi lần hồi tưởng về qu khứ, anh lại nhớ ngay đến ci xm ngho ven sng , mỗi chiều m thường ra sau vườn thắp nhang cho ba v ng b nội, anh vẫn nhớ mi hương trầm thơm ngt tỏa bay trong khng gian mỗi khi chiều xuống, tiếng trẻ con ới gọi nhau trn sng chiều nghe vui lm sao. . .

H im lặng nhn ti, nghe như c tiếng mưa rơi chầm chậm, buồn buồn, thnh tht rớt xuống trong lng một nỗi nhớ khn ngui. Anh Lm ln tiếng hỏi:

Em cn đ khng H?

Nghe anh hỏi tự nhin ti muốn khc. H cầm lấy tay anh, sụt si:

Em vẫn ngồi đy, anh cứ ni nữa đi anh hai, em muốn nghe anh kể về những g đ mất. Em đ từng đi qua những bến sng, chỗ no cũng hoa, cũng l, cũng nắng, cũng gi, vậy m cũng chưa thấy chỗ no đẹp bằng bờ sng qu mnh.

Anh Lm vỗ nhẹ ln bn tay H:

Đng vậy, c khi bờ sng ở qu mnh đối với mọi người n khng l g cả, nhưng với ring mnh n vẫn đẹp, v n l qu hương. H c nhớ khng những ngy bo rớt, bến sng vắng tiếng trẻ n đa, chỉ c mấy thn dừa oằn oại với gi. Anh nhớ m hay xo mắm ruốc xả ớt cho anh em mnh ăn, c khế chua v chuối cht. Mưa g m mưa ngy mưa đm, mấy gốc đu đủ trốc gốc, m hay nấu canh đu đủ hườm với tm kh ăn với dưa mắm. Ngy xưa, Ngọc cũng thch mn chuối hầm dừa của m mnh nữa, bữa no học xong tụi mnh cũng c một mn g m ấm bụng. Anh vẫn cn nhớ những đm trăng, dưới gin bng giấy, anh hay đn cho em v Ngọc ht, giọng em th ro rắt như đn km, cn Ngọc lại ưa mấy bi thương my khc gi, những c b biết buồn sớm qu thường kh tm được hạnh phc trong cuộc đời.

Lại một pht im lặng, Lm tiếp:

Bởi vậy d rất yu Ngọc anh vẫn khng dm ni, v anh khng muốn lay động tri tim non nớt của Ngọc, anh chỉ muốn Ngọc sống m ả với thế giới học tr m thi. Đối với anh, tnh yu phải được nng niu như vin ngọc qu, anh rất trn trọng tnh cảm của ring anh v của mọi người, đ c phải l điều thiệt thi cho anh khi Ngọc khng hiểu được tnh yu đ. Nhưng thi, chuyện xưa nhắc để m nhớ chứ by giờ anh cn lm được g cho ai. . .

Ti khng ngăn được những giọt nước mắt, nếu khng km hm được c lẽ ti đ chạy đến bn anh, m lấy anh, để khc cho hả những đau khổ v bất hạnh của đời mnh.

By giờ, anh v Ngọc như cơn bo rớt, rớt xuống hồn anh những giọt mưa. Phải, chỉ l những giọt mưa. . .

H bật cười, tuy mắt cn ngấn lệ:

Anh lm thơ đấy hả anh hai? Hay đấy chứ, em như cơn bo rớt, rớt xuống hồn anh những giọt mưa , nhưng sao khng l bo, n khng ph hồn anh tan hoang ra đ sao?

Anh Lm cũng mỉm cười, anh ni:

Em đng l c em dễ thương của anh đ H, khng c em khng biết tinh thần anh xuống dốc đến độ no. Khng, khng bao giờ Ngọc l cơn bo, v tnh yu ấy dịu dng v đẹp đẽ biết bao, mỗi lần nghĩ đến n lng anh vẫn ngy say v lắng đọng. Anh mong Ngọc mi mi hạnh phc, cho d Ngọc khng l của anh, tri tim c ấy non nớt qu, n l thứ tm hồn của hoa cỏ, tươi thắm đấy rồi sầu ho đấy, phải khng H?

Tri tim ti như muốn vỡ ra khi nghe Lm ni, mi cho đến by giờ khi đầu đ hai thứ tc, ti mới hiểu được tnh yu của chng dnh cho ti vẫn trọn vẹn trong sng qu, vậy m ti đ lm mất đi chỉ v chạy theo sự quyến rũ của một tnh yu khng thực.

 H lại thủ thỉ bn Lm, ngọt lịm:

Anh hai , em rất muốn mời Ngọc đến chơi nhưng phải hỏi anh trước đ. Anh c muốn gặp lại Ngọc hng?

Lm im lặng, anh đang cố nn những cảm xc o ạt như tiếng mưa ro ro trn khung cửa knh. Một lt, ti nghe anh thở di:

Nếu Ngọc đến để m thương hại anh th anh khng muốn, nhưng để em c được những pht giy xưa th anh khng c l do g để ngăn cản em cả. Thực ra, đ lu lắm rồi, anh khng biết đau khổ l g nữa, anh hằng cầu xin cho mnh được sng suốt chấp nhận cuộc đời, d đang sống trong cảnh m la, tăm tối. Anh đ tm ra chn l của cuộc sống, đ l sự bnh an của tm hồn, cho nn mỗi khi anh nghĩ đến ai, đến điều g th chỉ vẽ ln hnh ảnh tuyệt vời của n, v chỉ nhớ đến ci đẹp của n m thi.

Anh ngừng ni, nhưng từ nơi anh ti nghe c tiếng rc rch ging suối reo đến tận cng su thẳm của con tim. Cho đến by giờ, ti mới thực sự hiểu được tm hồn anh thanh cao, dịu dng, nhn i biết bao. Trn ci đời ny, c bao nhiu người đủ tay, đủ chn, đủ mắt, tai, mũi, miệng, nhưng tm hồn họ đ qu quặt, m la trước bao nỗi đau của kẻ khc, họ đ khng ngại ngần vi giập những mảnh đời khốn khổ đi xuống sự tận cng của n.

Từ gi H ra về bằng nh mắt yn lặng, ti nghe con tim mnh đập rộn rng trong lồng ngực. Trn đường về, bng tối phủ ngập hai hng cy ven đường, chỉ cn nh đn chấp chới của những chiếc xe qua lại trn lng đường vắng, ti thấy lng rưng rưng, Lm ơi, em sẽ trở lại. Em sẽ l giọt mưa, rớt xuống đời anh, như những giọt mưa đầu ma xn xao trn mi tranh ngho qu xưa anh nh!

NGUYN NHUNG.

(Ma Vu Lan)

(Trch "Tn ngưỡng chu", thng 9-2004)

 Cng một tc giả Nguyn Nhung

 

Thin-L Bửu-Ta, 12695 Sycamore Ave, San Martin, CA 95046 - USA. Tel: (408) 683-0674

Website: www.thienlybuutoa.org     Email    Sơ đồ hướng dẫn tới TLBT

Thng bạch in Kinh