CẤU KẾT PHÁ ĐẠO (2007)

Vài hàng sơ lược về ông Từ Văn Nghĩa:

Ông Từ Văn Nghĩa 74 tuổi (2007). Vợ chồng ông bắt đầu sinh hoạt nơi Thiên Lý Bửu Tòa (TLBT) năm 2002. Vợ ông là đạo hữu Cao Đài, còn ông là Phật tử.

Bà Nghĩa có thể xuất khẩu thành thi và biết cách làm cho chồng hãnh diện. Trong khóa Hạnh Đường 2003, các bài thi ông Nghĩa đọc để tặng cho mọi người và được khen ngợi đều do bà Nghĩa làm, ông rất hãnh diện khi được mọi người khen tặng vì mọi người tưởng ông là tác giả các bài thi đó.

Ông Nghĩa rất thích nói trước công chúng, nhưng nói vòng vo nhiều quá nên làm mất thời giờ của người nghe. Trong một buổi họp tại TLBT, tôi là người nắm rất vững chương trình họp, thay vì mở đầu phiên họp, tôi nhường cho ông Nghĩa nói, ông bèn trổ tài nói của ông, ông nói thật lâu. Theo dõi lời nói của ông, từ nắm vững chương trình, tôi giống như đi lạc vào rừng rậm, không còn biết được mục đích của phiên họp đó nữa.

Lần khác, một đạo tỷ đang có chuyện buồn (chồng mới bệnh mất), theo vợ chồng Hiền huynh Nguyễn Đức Thông tới TLBT để cầu nguyện. Sau thời cúng, tất cả ngồi quây quần trong chánh điện để sinh hoạt giáo lý. Ông Nghĩa bèn trổ tài nói hỏi thăm đạo tỷ đó. Thay vì hỏi tâm sự của người ta, nhứt là người có tâm sự buồn, mình phải để cho người ta nói để vơi đi nỗi buồn của họ, ông Nghĩa giành nói hết trơn. Ông hỏi cảm nghĩ của đạo tỷ đó khi chồng mới mất như thế nào, và tự ông đưa ra một lô các câu trả lời. Ông nói rất lâu, khoảng 5 phút có. Khi quyết định dứt lời, ông hỏi: “Có phải đúng như vậy không Hiền muội?” đạo tỷ đó trả lời: “Dạ thưa huynh, đúng.” (Nếu đạo tỷ đó trả lời không đúng mới là lạ vì sau khi hỏi và lấy mất 5 phút trả lời dùm, tâm tư của đạo tỷ đó thế nào cũng lọt vào một trong những trường hợp ông Nghĩa nêu ra.)

Trước đây, tôi thấy ông Nghĩa là người nói giỏi nên có những lần nhờ ông giúp phần giáo lý sau các buổi đại lễ tại TLBT. Mỗi lần như vậy ông đều nhờ tôi giúp tài liệu để ông soạn bài. Cung cấp được vài lần, vì bận quá nên tôi bèn chỉ cho ông tự lên web site hay internet lấy bài. Ông bảo tôi rằng vì tôi thường lên net nên nếu thấy bài nào cần thiết, hợp với chủ đề thì chọn in ra và đưa cho ông. Tôi nghĩ bụng nếu vậy thì cũng như tôi làm hết rồi, đâu cần nhờ đến ông nữa.

Hai ngày trước khóa Hạnh Đường 2003, Giáo sư Thượng Thành Thanh làm lễ nhập môn cho ông Từ Văn Nghĩa tại chánh điện của TLBT với sự tiến dẫn và chứng kiến của tôi (Ngọc Quang Minh). Buổi lễ nhập môn này ông Nghĩa dấu, không muốn cho ai biết. Giáo sư Thành cũng ngạc nhiên không hiểu tại sao làm lễ nhập môn mà chỉ có ba người (giáo sư, tôi và ông Nghĩa). Lúc đó đạo tỷ Ngọc Trâm Hương đang ở TLBT nên biết chuyện đó.

Một tuần sau, cuối khóa Hạnh Đường 2003, ông Từ Văn Nghĩa được tấn phong Quyền Lễ sanh với đạo danh là Thái Nghĩa Thanh.

Đạo tỷ Ngọc Trâm Hương đã tỏ ý bất mãn và phát biểu một câu về ông Nghĩa là “mới nhập môn, chay lạt chưa có ngày nào mà được phong Quyền Lễ sanh.” Đây là nguyên nhân chánh ông Nghĩa để tâm thù đạo tỷ Ngọc Trâm Hương và đưa đến sự trả thù cá nhân khi gặp dịp thuận lợi vào năm 2007.

Năm 2005, khi ông Huệ Tánh làm những chuyện không hay ở TLBT, tôi định sau khi ông Huệ Tánh về North Carolina thăm gia đình trở qua sẽ mời ông ấy ngồi lại để giải thích những việc không đúng của ông và từ đó sẽ hủy bỏ lời mời lưu trú tại TLBT. Không ngờ khi ông Huệ Tánh về tới nhà thì vợ ông đã nhận được một lá thư nặc danh từ San Jose gởi qua cho biết những việc làm của ông Huệ Tánh. Ông Huệ Tánh biết thư đó do ông Từ Văn Nghĩa gởi bèn đem chuyện thư nặc danh đó thông báo trên internet. Khi tôi gặp ông Nghĩa, tôi hỏi ông thì ông cười hề hề và nói rằng ông phải ra tay trước vì sợ tôi bị ông Huệ Tánh dùng tài ăn nói thuyết phục. Vì chuyện đã rồi nên tôi không có ý kiến.

Năm 2006, sau khóa tu dưỡng mùa hè tại Nam California, được tin Quyền Lễ sanh Hương Hồng Nhung (trẻ tuổi nhất của khóa Hạnh Đường 2003) chánh thức trở thành Lễ sanh, ông Từ Văn Nghĩa có vào phòng làm việc của tôi và hỏi tôi có cách nào để ông chánh thức thành Lễ sanh không. Tuy rất thân với nhau (vì là người tiến dẫn ông vào đạo và chưa xích mích lúc đó) câu hỏi của ông đã làm tôi ngạc nhiên. Tôi biết đó là điều không thể được nhưng phải trả lời khéo với ông rằng tôi không rành về chuyện đó, cần phải hỏi lại các vị chức sắc rành về "Tân Luật – Pháp Chánh Truyền" xem sao. Trong lòng tôi nghĩ nếu ông muốn trở thành Lễ sanh, chỉ cần đi dự khóa tu dưỡng mùa hè 2006 là toại nguyện, đâu cần phải hỏi tôi như vậy.

3 tháng trước khi khảo đảo xảy ra:

Khoảng tháng 4-2007, đạo tỷ Ngọc Trâm Hương cùng các bổn đạo trước đây theo ông Huệ Tánh đã trở lại sinh hoạt với TLBT. Bà Ngọc Tuyết Tiên mỗi khi gặp đạo tỷ Ngọc Trâm Hương vào chủ nhựt đều nói xỏ xiên, đôi khi xỉ tay chửi thẳng. Mỗi kỳ cúng rằm lớn có đông bổn đạo tham dự, bà Ngọc Tuyết Tiên khi lên microphone thay vì nói lời đạo đức hay thuyết pháp lại xỏ xiên đạo tỷ Ngọc Trâm Hương, khiến cho bổn đạo và quan khách tham dự (không biết chuyện nội bộ) không hiểu bà Ngọc Tuyết Tiên muốn nói gì. Vì không muốn chuyện của năm 1997 lập lại nên tôi không dám nói thẳng với bà mà nhờ vợ chồng ông Nghĩa khuyên giải dùm. Tôi nhờ nói rằng mỗi lần bà Ngọc Tuyết Tiên chửi đạo tỷ Ngọc Trâm Hương trực tiếp hay gián tiếp là mỗi lần bà Ngọc Tuyết Tiên khiến cho mọi người bớt kính trọng bà một chút. Tôi không rõ ông bà Nghĩa có nhắn dùm không nhưng bà Ngọc Tuyết Tiên vẫn không thay đổi cách cư xử. Bà nói với mọi người rằng đạo tỷ Ngọc Trâm Hương đã bỏ TLBT đi qua ông Huệ Tánh thì nay không được tới lui TLBT nữa. Tôi không đồng ý điểm đó vì đây là xứ tự do, ai muốn đi cúng ở đâu cũng được, mình không có quyền buộc bổn đạo chỉ đi chùa mình, không được đi nơi khác. Nếu mình có chánh nghĩa và đạo đức thì không cần buộc người cũng ở với mình, không cần kéo người cũng về với mình.

Tôi và các huynh tỷ khác tội nghiệp đạo tỷ Ngọc Trâm Hương và khuyên đạo tỷ rán nhịn. Mỗi lần đạo tỷ Ngọc Trâm Hương bị bà Ngọc Tuyết Tiên mắng, sau đó tôi đều gọi phone an ủi. Tôi nói với đạo tỷ rằng: "Dì rán nhịn, cứ để dỉ (= bà Ngọc Tuyết Tiên) chửi dì, chung quanh đều là người lớn, không cần dì nói mọi người cũng biết ai phải ai quấy. Mỗi lần dì nhịn được là đạo đức dì thăng tiến một chút, còn mỗi lần dỉ chửi dì là dỉ đi xuống." Vì vậy mỗi lần bị bà Ngọc Tuyết Tiên xỏ xiên, đạo tỷ Trâm không nói gì cả, chỉ bỏ đi nơi khác. Buồn cười một điểm là nhịn như vậy thì bị vợ chồng ông Nghĩa tuyên truyền rằng: "Bả phải có ý đồ gì đó nên mới nhịn như vậy, chứ trước đây bả cũng nóng tính lắm..."

Những lần phạm luật của ông bà Nghĩa và bà Ngọc Tuyết Tiên:

1) Vào đầu tháng 7 âm lịch 2007, nhân khi tôi đưa gia đình đi nghỉ hè xa, ông Từ Văn Nghĩa đã cấu kết với bà Ngọc Tuyết Tiên để dán một “Quyết Định” lên đại đồng chung trong chánh điện của TLBT. Đây là một việc mạo nhận danh nghĩa để trả thù cá nhân (do câu nói năm 2003 được đề cập ở trên) và hiếp đáp đạo tỷ Ngọc Trâm Hương vì đại đa số HĐQT không hề biết về “Quyết Định” này và không hề có biên bản về “Quyết Định” này. (Xin coi bằng chứng đính kèm Exhibit # 9)

2) Trong phiên họp ngày 2-9-2007 tại TLBT, ông Từ Văn Nghĩa lại một lần nữa đã cấu kết và nhân danh bà Ngọc Tuyết Tiên (thế danh Trần Tiếc Kiên, hay Kiên Trần) để hùng hồn đọc bản “Quyết Định” của HĐQT/TLBT để lên án, định tội và quyết định trục xuất đạo tỷ Ngọc Trâm Hương ra khỏi TLBT. Sau khi đọc xong quyết định này, toàn thể phiên họp (ngoại trừ vợ chồng ông Nghĩa và bà Ngọc Tuyết Tiên) đều đứng dậy phản đối, tẩy chay hành động trên và bỏ ra về. Trong sự kiện này, một mình ông Nghĩa (dựa vào bà Ngọc Tuyết Tiên) đã thủ 3 vai trò cùng một lúc: công tố viên (prosecutor) để buộc tội bị cáo, bồi thẩm đoàn (jury) để quyết định bị cáo có tội và quan tòa (judge) để định án cho bị cáo mà không hề cho bị cáo có cơ hội bào chữa. Khi đạo tỷ Ngọc Trâm Hương vừa có lời để định bào chữa thì ông Nghĩa lúc đó mặt mày đỏ ké đã đập bàn xỉ mặt đạo tỷ Trâm và bảo “bà im, tôi đang nói”. Chứng kiến sự kiện này khiến tôi liên tưởng tới hình ảnh của linh mục Nguyễn Văn Lý bị bịt miệng trong phiên tòa tại Huế ngày 30-3-2007 với bản án đã được bọn CSVN định sẵn! (Xin coi bằng chứng đính kèm Exhibit # 10) Tôi cực lực phản đối “Quyết Định” này. Từ đó, tôi trở thành “cây đinh” cần phải nhổ bỏ của bộ ba vợ chồng ông Nghĩa và bà Ngọc Tuyết Tiên (vì họ đinh ninh rằng tôi sẽ ủng hộ “Quyết Định” của họ).

Trong “Quyết Định” trục xuất này, có những đoạn mâu thuẫn nhau, ví dụ ở đoạn trên thì nói (nguyên văn) ... vẫn vui vẻ âm thầm đón nhận trong vòng tay thương yêu đối với người Đạo. Đó là “Hỷ sả và Khoan dung. Nhưng liền sau đó ra quyết định (nguyên văn): Nay Quyết Định: Nay khai trừ Nguyễn Thị Trâm, Đạo hiệu Ngọc Trâm Hương ra khỏi Thiên Lý Bửu Tòa. Kể từ nay, đương sự không được quyền lưu ngụ và không được quyền hành lễ tại Thiên Lý Bửu Tòa. Quyết Định này có hiệu lực kể từ ngày ký. Không ngờ những câu văn với lời lẽ không căn bản như trên mà có thể viết ra trên giấy được!

3) Vào đầu tháng 10-2007, một loạt thư bảo đảm do văn phòng luật sư Nguyễn Teresa Thu-Hương gởi tới nhà các con của đạo tỷ Trâm và tới TLBT. Trong đó là thư hẹn trong 3 ngày đạo tỷ Trâm phải rời khỏi TLBT. Sau khi con của đạo tỷ Trâm gọi tới văn phòng luật sư để hỏi tự sự thì họ trả lời rằng có “HĐQT/TLBT” ra mở hồ sơ và nhờ luật sư làm việc đó. Trong phiên họp ngày 14-10-2007 tại chánh điện của TLBT, chính miệng bà Nghĩa đã công nhận là do hai vợ chồng bày cho bà Ngọc Tuyết Tiên làm chuyện đó. (Xin coi bằng chứng đính kèm Exhibit # 11)

4) Cũng trong phiên họp ngày 14-10-2007, bà Nghĩa đã chính thức vu khống rằng tôi tự động xuất ngân khoản $10,000 để sửa hai hồ nước của TLBT. Khi tôi nói rằng trong phiên họp ngày 24-6-2007 có mặt của vợ chồng ông Nghĩa, vợ chồng tôi, đạo huynh Trần Hoàng Nam, đạo tỷ Ngọc Trâm Hương, Huệ Thiện (người đảm nhận công việc), đạo tỷ Nguyễn Thị Thêu (tổng cộng 8 người ngồi trong bàn họp) thì ông Nghĩa chối không nhớ chuyện đó. Bà Ngọc Tuyết Tiên cũng có mặt hôm đó nhưng nằm ở sofa trong và nói rằng có bà Trâm ở đó nên tôi không ra, ai quyết định sao cũng được. Trong phiên họp đó, sau khi nghe Huệ Thiện trình bày các việc cần làm và giá cả ($10,000 USD) mọi người đều đồng ý xuất ngân khoản đó, không một ý kiến phản đối (vì con trai của ông bà Nghĩa, rất rành về hồ cá đã coi và phỏng định phải tốn ít nhứt khoảng 50 ngàn dollars để làm hệ thống lọc cho hai hồ nước lộ thiên quá lớn ở TLBT). Ba ngân phiếu được ký ra đều có chữ ký của Thủ quỹ đương nhiệm Hiếu Trang trên đó. Như vậy thì làm sao có thể nói rằng tôi lạm quyền tự động xuất tiền? Đây là hành động không phải của người đạo đức, cố ý vu khống để hại đồng đạo. (Xin coi bằng chứng 3 ngân phiếu đính kèm Exhibit # 12)

5) Trong thư đề ngày 25-7-2007 của tôi gởi tới bà Ngọc Tuyết Tiên và HĐQT/TLBT, nguyên văn trích đoạn (xin coi bằng chứng đính kèm Exhibit # 13) như sau:

Trước đây vì đứng tên cho tài sản của TLBT nên tiểu điệt bắt buộc phải ký tên trong các thư từ gởi cho County và phải có mặt mỗi lần lên County để lo các giấy tờ liên quan tới giấy phép hoặc vi phạm luật lệ xây cất của TLBT.

Nay vì có quá nhiều việc phải lo và phải săn sóc 2 cháu còn nhỏ, vì vậy tiểu điệt có thư này để Dì và Hội đồng Quản trị cử người khác lo các trách nhiệm trên. Thêm vào đó chủ quyền của tài sản đã được chuyển qua cho TLBT nên không nhất thiết phải do tiểu điệt giải quyết các vấn đề liên quan tới County.

Trong phiên họp ngày 14-10-2007, ông Nghĩa đã cố tình sửa ý thư của tôi và ghi vào chương trình buổi họp (tờ chương trình này được ông Nghĩa phát ra trước phiên họp, không gởi trước cho mọi người chuẩn bị) nguyên văn như sau:

Duyệt xét thơ đề ngày 25/7/2007 của Tổng Thơ Ký Ngọc Quang Minh gởi cho Hội Đồng Quản Trị xin cử người thay thế vì đảm nhận quá nhiều công việc cùng một lúc, lại phải chăm sóc thêm hai con còn nhỏ. Xin Tổng Thơ Ký Ngọc Quang Minh liệt kê những công việc hiện nay đảm nhận trên văn bản công khai để Hội Đồng xét duyệt và giảm miễn, cùng chọn người thay thế.

Vì bất ngờ nên tôi không có lá thư ở đó nên phải nhờ ông Nghĩa đọc dùm đoạn được đánh đậm trong Exhibit # 13 ở trên thì ông Nghĩa nhứt định không đọc đoạn trên, mà chỉ đọc đoạn dưới. Tôi bèn hỏi mượn bản copy trong tay của ông Nghĩa để đọc cho mọi người nghe đoạn trên thì ông Nghĩa nhứt định không cho mượn. Tôi không ngờ rằng những người thuộc hàng trưởng bối, mỗi khi tôi nói nghịch ý họ thì bị họ gán cho nhãn hiệu “hỗn”, mà lại làm được những chuyện như vậy!!!

6) Vào năm 1997, tôi có viết một hàng chữ nhờ bà Ngọc Tuyết Tiên mở cửa phòng để cho mọi người xử dụng và giao chìa khóa lại cho chùa vì bà đã từ chức 3 tháng và gởi nhiều thư đánh phá TLBT (xin coi các chứng từ về việc này trong phần bà Ngọc Tuyết Tiên phá Đạo năm 1997). Trong đó tôi không có ký tên và bà Ngọc Tuyết Tiên đã gởi hàng trăm copies ra khắp nơi vu khống rằng tôi đuổi bà. Đầu tháng 10-2007, trong các thư gởi tới làm phiền các con của đạo tỷ Trâm, copy đó vẫn còn nguyên bản. Vậy mà trong phiên họp ngày 14-10-2007, ông Nghĩa đã chưng copy đó ra với chữ “LANDLORD” và chữ ký “Dong Dang” của tôi bên dưới để nói với mọi người rằng năm 1997 tôi đã lạm quyền “chủ đất” để đuổi bà Ngọc Tuyết Tiên. Khi thấy tờ giấy giả mạo đó tôi rất ngạc nhiên vì tôi không bao giờ dùng danh nghĩa chủ đất và ký tên ngoài đời trong các giấy tờ xử lý công việc đạo. Khi tôi hỏi mượn để coi cho kỹ thì ông Nghĩa không dám đưa mà chỉ cầm để thật xa! Hành động làm giấy giả hại người này không thể chấp nhận được ở trong các tổ chức đời, huống chi nay lại xảy ra trong cửa đạo! Tôi đã chánh thức đặt câu hỏi với bà Ngọc Tuyết Tiên xem bà tự ý làm vậy hay có ai xúi bậy vì trước đó vài ngày copy đó vẫn còn nguyên bản. Bà Ngọc Tuyết Tiên không dám  trả lời câu hỏi của tôi.

Nói tóm lại, chỉ trong mấy tháng có tên trong Hội đồng Quản trị TLBT, thay vì giúp đỡ cho cơ đạo phát triển ông Từ Văn Nghĩa và vợ đã không từ bất cứ thủ đoạn nào để xúi giục, bày mưu hòng trục xuất hay vu khống đồng đạo của mình. Trước đây, tôi không hề có thù oán gì với ông bà Nghĩa mà trái lại rất thân với ông bà vì tôi là người tiến dẫn ông Nghĩa vào cửa đạo và từ đó ủng hộ ông ứng cử vào nhiệm vụ Phó hội trưởng Ngoại vụ của Hội đồng Quản trị TLBT, vậy mà chỉ vì tôi không đồng tình trong việc làm sai trái của họ, tôi đã trở thành kẻ thù của họ, đưa đến những hành động quyết định loại tôi ra khỏi TLBT kế tiếp.

Ngọc Quang Minh (2/2008)


Các bằng chứng:

  1. Lạm dụng danh nghĩa của Hội đồng Quản trị TLBT ra "Quyết Định" lần thứ nhất.

  2. Lạm dụng danh nghĩa của Hội đồng Quản trị TLBT lần thứ hai để ra "Quyết Định" khai trừ và cấm Giáo hữu Ngọc Trâm Hương không được tới lui hành đạo nơi Thiên Lý Bửu Tòa.

  3. Lạm dụng danh nghĩa của Hội đồng Quản trị TLBT lần thứ ba để nhờ văn phòng luật sư Nguyễn Teresa Thu-Hương tống đạt giấy đuổi Giáo hữu Ngọc Trâm Hương ra khỏi Thiên Lý Bửu Tòa.

  4. Phóng ảnh của ba ngân phiếu # 1632, 1633 và 1634.

  5. Thư của Ngọc Quang Minh đề ngày 25-7-2007 gởi cho Hội đồng Quản trị TLBT.    (PDF)

  6. Thư từ nhiệm của bà Ngọc Tuyết Tiên trong phiên họp ngày 2-9-2007.

  7. Thông báo 29-10-2007 v/v cuộc bầu cử 2007 vi phạm nội qui ==> kết quả không có giá trị

  8. Mạo danh các tín hữu ở địa phương để đăng báo tự chúc mừng mình lần thứ nhất.

  9. Đăng báo tự chúc mừng mình lần thứ hai.

  10. Thư của bà Ngọc Tuyết Tiên đề ngày 6-12-2007 xác nhận bị ông Từ Văn Nghĩa xúi dục đưa đến sự khảo đảo làm cho cơ đạo bế tắc.

  11. Thư của bà Ngọc Tuyết Tiên đăng báo đề ngày 14-12-2007 cố ý phá hoại phiên họp nội bộ của TLBT dự định tổ chức vào ngày 16-12-2007.

  12. Thư của bà Ngọc Tuyết Tiên gởi cho Giáo hữu Ngọc Sách Thanh.

  13. Thư của bà Ngọc Tuyết Tiên với những lời lẽ vô cùng khiếm nhã gởi cho Giáo sư Thượng Thành Thanh.

  14. Tốt khoe, xấu che

  15. Thư của luật sư bảo phải dọn ra khỏi TLBT trong 60 ngày (dán ở cổng sắt.)

  16. Hài kịch: Hù cầu may    (PDF)

  17. Đăng báo ngày 29-1-2008 đặt những điều vô cùng phi lý và phá hoại hoạt động của TLBT.

  18. Đăng báo ngày 1-2-2008 kêu gọi mọi người tẩy chay hoạt động Tết/Phước Thiện của TLBT.

  19. Ra thông báo đóng cửa TLBT

và nhiều chứng từ khác (sẽ dần dần được đưa lên) như:

- Cố ý sửa đổi lịch sử của Thiên Lý Bửu Tòa.

- Đặt điều trong các cuộc phỏng vấn với giáo sư Janet Hoskins.

- Các thư của bà Ngọc Tuyết Tiên gởi tới gia đình các con của Giáo hữu Ngọc Trâm Hương.

- Bà Ngọc Tuyết Tiên chụp chung với bà Từ Văn Nghĩa để đăng báo khoe danh ngày 27-1-2006.

v.v...