VẦN THƠ SNG NI

 

Ti đem thơ thả bốn trời

Hỏi trong trần thế ai người yu thơ

Người rằng tự những nghn xưa

Ci nhn sinh vốn đ thừa nỗi đau

Gợi chi thm nt lng nhau

Nỗi đau dn tộc, nỗi sầu qu hương

 

Ti đem thơ rắc bốn phương

Hỏi hoa hỏi l c thường yu thơ

L hoa rằng tự nghn xưa

Nắng mưa sương tuyết c chừa một ai

L hoa sầu muộn đ di

Thi đừng thm nữa, u hoi, thơ ơi !...

 

Ti đem thơ thả bn đời

Hỏi con c nhỏ c thời yu thơ

Lặng yn, giấu pht bất ngờ

C rằng thơ với ước mơ cũ rồi

Thi đừng mơ mộng xa xi

Lm chi những chuyện v trời, uổng cng!

Sao khng đem sợi tơ lng

Dệt tnh hoa bướm cho hồng mu mi

 

Ti nhn sng ni ngậm ngi

Hỏi sng hỏi ni đi lời: yu thơ ?

Ni sng rơi lệ thẫn thờ

Rằng tnh sng ni bơ vơ đ nhiều

Ni sng xưa vốn mỹ miều

M nay sng ni tiu điều xc xơ

Đặng Dung đu hỡi hồn thơ

Bờ sng Dịch Thủy vẫn chờ Kinh Kha!

 

Ti nghe, nước mắt vỡ o

Vần thơ sng ni vừa pha lệ hồng !!!

 

Ng Minh Hằng

 

Cng một tc giả Ng Minh Hằng

 

 

Trở lại trang chnh