Thi văn độc giả:

 

Trch Gọi Đn

 

BẢN TRƯỜNG CA THỨ NHẤT

 

Từ đy ta chẳng lm thơ nữa

Du biển tang thương. Giận cuộc đời !

Đường cũ thay tn, nh đổi chủ

Việt Nam, con Lạc chu Hồng ơi !!!

 

Mực khng cn thắm trong lng giấy

Dng chữ c đơn nt r rời

Rượu cạn, căm hờn trơ đy cốc

Uống hoi, hận tủi chẳng hề vơi !

 

thơ, điệu nhạc lng năm cũ

Cơn lốc v tnh cuốn mất đi

Chỉ mảnh hồn đau cn st lại

Một lần ta biết khc chia ly !

 

L lần ta khc đời vong quốc

Khc một qu hương bị phản lừa

V khc bạn ta nằm bất động

Khc mnh bung sng nhận mnh thua !

 

Nợ nần, ừ nhỉ, chưa sng phẳng

Một nửa đời vay, nửa vứt đi

Khc ngất, phải mnh tn chiến bại

Khi chưa tn cuộc đ thin di ?!

 

Bạn ta dăm đứa anh hng lắm

Khng hổ my ru giống Lạc Hồng

Nước biến, một lng trung với nước

Cn ta. Mẹ kiếp ! Thẹn ta khng !

 

Thi em, như thế m hay đấy

Ta chẳng lm thơ nữa cũng hay

Chỉ c thằng ta l qu dở

Nửa đời gy cnh, đủ đường cay !

 

Nửa đời cn lại cng thm đắng

Thất thểu lang thang thứ ngựa qu !

C lc sầu bay trn đỉnh gi

Trường ca ta ht giữa hn m ...

 

Trường ca ơi hỡi, trường ca hỡi !

Cơm o nghe ra cũng nặng nề

Dan du đời ta bao mn nợ

Nợ tnh, nợ nghĩa, nợ sơn kh !

 

Trong cơn bo hận đời vong quốc

Tay trắng lm sao trả nợ đy ?

Em cứ đi đi, ta cứ khất

Bốn nghn năm một nỗi đau ny !

 

Trường ca ta vẫn nghu ngao ht

Kẻ bảo ta đin, kẻ bảo khờ

Ta bảo ta rằng, i, nhớ qu !

Nhớ em, nhớ bạn, nhớ rừng xưa ...

 

Ng Minh Hằng

 

Cng một tc giả Ng Minh Hằng

 

 

 

Trở lại trang chnh