

Khách ở quê
lên
lê anh
dũng ·
những
thông điệp sắc màu

Old man,
ảnh tài liệu trên
Internet
Không hẹn mà có khách
miền Tây lên, ghé chơi một buổi. Bữa cơm, ngồi chung bàn, bọn trẻ ngạc nhiên, lạ
lẫm nh́n khách mặc bộ bà ba trắng hơi ngả vàng, như muốn tiệp màu với đầu tóc
búi tó và cḥm râu thưa dưới cằm. Ngồi ngay ngắn, khách so đũa gác ngang qua
miệng chén cơm, hai tay kính cẩn nâng lên trán, miệng lầm thầm. Đặt chén cơm
xuống bàn, hai bàn tay khum khum cầm giữa đôi đũa như hai nén nhang để nằm ngang,
khách từ tốn xá xá ba lượt rồi mới nâng chén, thủng thẳng và một miếng cơm...
Buổi tối, anh lựa lời
giảng giải cho bọn trẻ hiểu nghi thức mở đầu bữa cơm của khách. Anh nhớ mang
máng có một sách nói về những lưu dân Nam tiến mở cơi ngày xưa, và tập tục ông
bà thuở trước mỗi khi được bỏ vào miệng hạt ngọc trắng ngần lại thầm nguyện tạ
ơn những người vô danh khai hoang trồng cấy...
Rồi anh chợt nhớ. Lâu
nay bọn trẻ ngồi vào bàn là tự nhiên quơ đũa, cầm chén. Trẻ chỉ biết gạo bán sẵn
ở chợ, không h́nh dung được từ đồng ruộng bùn lầy đến chén cơm nóng dẻo là biết
bao công phu nhọc nhằn và lo toan bất trắc của người làm ra hạt lúa. Anh lại
liên tưởng những miếng cơm đôi khi trẻ bỏ mứa, nhớ một vài lần ngồi trong nhà
hàng sang trọng, bàn tiệc ê hề mà chẳng ai muốn động đũa... Và chả hiểu ma quỉ
ǵ xui khiến, bỗng dưng anh nghĩ quàng tới người ăn nhờ sông biển mà lạnh lùng
tàn phá biển sông, kẻ ăn nhờ núi rừng mà thản nhiên hủy diệt rừng núi. Giữa ngần
ấy thứ, chẳng rơ có mối liên hệ nào không?
●
LÊ ANH DŨNG
(27-4-1999)
Cùng
một tác giả Lê Anh Dũng
Đôi ḍng sơ
lược về tác giả Lê Anh Dũng
|