

Bài tập làm
văn của con tôi
lê anh
dũng ·
những
thông điệp sắc màu

Cờ lau,
tranh Lê Kư Thương
Cháu học lớp Năm. Con trai đầu
ḷng, hiếu động. Ngồi vào bàn học chưa nóng chỗ đă có lư do này, nhu cầu nọ để
xô ghế chạy đi. Mẹ cháu luôn phàn nàn: «Như cóc bỏ dĩa.» Tôi được mẹ cháu phân
công kèm cháu tập làm văn, món mà cháu không thích.
Lười suy nghĩ,
mới đầu cháu đă xin tôi gà bài mẫu. Tôi giải thích: «Bố không muốn làm hỏng con.
Bố không muốn con dối cô.» Cháu buồn, có vẻ dỗi. Tôi an ủi: «Con xem, nếu bố làm
bài giúp, lỡ cô chấm điểm thấp th́ ê mặt bố quá. Bố hướng dẫn dàn bài chi tiết,
con rán làm theo, sau đó bố đọc lại, góp ư, rồi con tự sửa chữa, nhé?»
Có ba cuốn
tuyển tập các bài văn mẫu lớp Năm đă mua; tôi t́m các bài tương tự như đề
cháu phải làm, rồi hai bố con đọc chung. Tôi vạch cho cháu thấy trong sách những
ư tưởng già cỗi hơn đầu óc non nớt của một đứa trẻ, khuyên cháu vất đi.
Dùng bút đỏ, gạch dưới những câu văn hay, hoặc ư tưởng khéo, tôi bảo cháu dựa
theo đó sắp xếp lại, rồi tùy nghi thêm bớt theo ư riêng, tùy thích, miễn sao phù
hợp với dàn bài của cháu.
Lần nào tập làm
văn cháu cũng miễn cưỡng, uể oải. Cô yêu cầu học tṛ viết dài hơn trang rưỡi
giấy tập; mà giỏi lắm cháu cũng chỉ bịa được non một trang, sau khi đă h́ hục cả
một, hai giờ đồng hồ. Bài văn thường đầy những bôi xóa lem nhem, tuồng chữ chỉ
khá hơn toa bác sĩ, đọc chẳng thành câu cú ǵ.
Ngoài bài văn
cháu c̣n cả một gánh nặng bài vở khác phải giải quyết. Ngày th́ ngắn. Nh́n cháu
khổ sở, lo âu, nhiều khi tôi chạnh ḷng, muốn ra tay nghĩa hiệp, nhưng đành phải
bấm bụng, cưỡng lại cái khoảnh khắc mềm yếu đó.
Có lần, mắt cháu
đỏ hoe, giọng tức tưởi: «Con thù ghét môn văn, con không biết viết, cô phạt con
cũng được.» Tôi ôm lấy cháu, an ủi: «Bố đă mua cho con nhiều truyện hay, con rán
đọc. Lâu ngày sẽ vỡ ra. Văn chương không ai dạy nhau được. Khi con đă nhập tâm,
cái ǵ trong ḷng con có sẵn, tự nhiên con sẽ viết được.»
●
Hôm nay, tan học
về, cháu khoe: «Bố, bữa nay cô cho bài văn tả bố em. Con làm luôn một mạch, dễ
ợt.» Tôi hoài nghi: «Cô chấm bài chưa? Có phê ǵ không?» Cháu hớn hở: «Cô khen
bài con có tiến bộ hơn mọi lần. Cô đánh dấu vô chỗ dở, nhưng không sửa, không
cho điểm. Bố sửa giúp con đi, bố?» Rồi cháu mau mắn lục cặp, trao cho tôi tác
phẩm. Tôi xin chép lại, tôn trọng đúng nguyên văn của cháu:
«Bố là người
đă nuôi nấng em. Công ơn đó em không bao giờ quên.
Nh́n bố tưởng
rất già nhưng chỉ ở tuổi tứ tuần. Dáng người bố cân đối. Khuôn mặt chữ điền của
bố rất thích hợp với mái tóc bạc màu muối tiêu của bố. Trên khuôn mặt ấy nổi bật
nhất là cặp mắt kính cận của bố thỉnh thoảng lại được nâng lên bởi bàn tay hơi
xương và thô. Khi cười, miệng bố để lộ hàm răng trắng ngà đều đặn. Giọng bố sang
sảng v́ do dạy học khá nhiều. Vầng trán bố cao và rộng rất thông minh nhưng xen
vào đó là những nếp nhăn v́ lo âu và suy nghĩ nhiều. Khi bố làm việc mệt, trên
trán lấm tấm mồ hôi. Tính bố thật nghiêm nghị, nhưng cũng rất vui. Bố thường hay
đọc sách, khi về là ngồi vào bàn làm việc với cái máy vi tính, bố hầu như làm
việc rất nhiều không bao giờ có một giấc ngủ đầy đủ, sáng nào cũng than mất ngủ.
Em thương bố lắm.»
Chưa kịp đọc đến câu kết luận, tôi
chợt thấy mắt ḿnh cay cay, những hàng chữ nghiêng ngả của cháu đă nhoè đi. Tôi
hiểu v́ sao cháu làm bài văn này mau và dễ dàng hơn mọi khi. Cháu đâu phải mất
công suy tư t́m ư; bài văn hàng ngày đă có sẵn trong tâm hồn thơ dại của cháu
rồi. Tôi biết ơn cô cháu đă không cho điểm, không sửa ǵ hết. Cũng vậy, trái với
lệ thường, hôm nay tôi đă không góp ư, chẳng sửa chữa một chữ nào của cháu.
Nếu tôi cả gan
thú nhận đây là tác phẩm hay nhất trong đời tôi được đọc, tôi tin rằng quư bạn
sẽ sẵn sàng rộng lượng tha thứ cho tôi.●
LÊ ANH DŨNG
(Thứ Hai,
26-10-1998)
Cùng
một tác giả Lê Anh Dũng
Đôi ḍng sơ
lược về tác giả Lê Anh Dũng
|