Lời Tựa
Cuối Hạ Ngươn
nầy, nhơn loại phần nhiều dụng hết tinh-thần xu hướng vào lối
Văn-minh vật-chất; món ăn sẵn đủ sơn trân hải-vị: chỗ ở lại
nguy nga đài các; y phục tiện dùng gấm nhiểu che thân, thậm chí
ra một tấc đường vẫn có ngưạ xe đỡ gót. Cái lạc thú hiện
thời trên cõi tạm nầy làm cho con người mê-mẩn; rồi đua-chen
nhau tranh-giành phúc-lộc; lăng-xăng xạo-xự trên chốn võ-đài;
mạnh đặng yếu thua; khôn còn dại mất. Phần đông bực
thông-minh, lại đem cả trí-khôn làm món binh-khí hại người; kẻ
tước trọng thêm dùng hết thế quyền ép dân đen ra bạc trắng.
Quanh năm cứ lo cho xác-thân hưởng điều khoái-lạc, vợ ấm, con
no, được ngày nào vui ngày nấy; cho kiếp chết là kiếp mất:
gọi Thiên-Ðường, Ðịa-Ngục là câu chuyện hoang-đàng. Bậu-bạn
lỗi câu tín-ngh đạo tào-khương; mảng vụ chữ kim-thời mà phong
dời tục đổi. Than ôi! Lượn sóng văn-minh tràn dập tới đâu thì
nền luân-lý ngửa-nghiêng tới đó.
Nếu Ðạo Trời
không sớm mở lần ba, nền phong hóa, mối cang-thường sau nầy
phải vì đó mà hư hoại.
Ðức Ngọc-Hoàng
Thượng-Ðế vì đức háo-sanh, không nỡ ngồi xem nhơn-sanh sa vào
nơi tội-lổi: nên dụng quyền-diệu tiên-thiên giáng cơ giáo
Ðạo; hơn một năm trường tỏ-vẻ biết bao nhiêu lời châu tiếng
ngọc. E dụng văn-từ cao-xa người thường không rõ lý, rồi ra
dạy cũng như không, nên Ðấng Chí-Tôn tiện dùng quốc-âm cho dễ
hiểu.
Chư Ðạo-Hữu
nhập-môn trong thời kỳ ngưng cơ-bút nầy, không đặng hữu-hạnh
mà nghe đến lời vàng tiếng ngọc của Ðức Ðại-Từ-Bi. Nay
Hội-Thánh nhơn công trích-lục những Thánh-Ngôn nào giáng cơ
dạy Ðạo, rồi in làm hai bổn, để truyền bá cho mọi người thông
hiểu. Thiết-tưởng, trong Ðạo-Hữu, dầu xưa dầu mới, ai có
Ðạo-tâm mà tiếp được Thánh-Ngôn nầy lại không hết dạ
hoan-nghinh?
Vậy xin chư
Ðạo-Hữu, chư Thiện-Nam, Tín-Nữ, khi thỉnh được Thánh-Ngôn rồi,
khá hết lòng trân-trọng vì là vật vô giá bửu, lại là lời
châu-ngọc của Phật-Trời. Cơn nhàn rảnh nên lưu tâm đọc đến,
trước là rõ thông mối Ðạo nhiệm-mầu, sau để trau-giồi
đức-hạnh cùng bố-hóa cho gia-thân mình.
Nhà nào có
Thánh-Ngôn tức là nhà đó treo được một ngọn đèn thiêng-liêng
tỏ rạng. Khá biết cho.
Tòa-Thánh
Tây-ninh
Hai mươi mốt, tháng mười năm Ðinh-Mão.
Hội-Thánh Cẩn Từ
Thánh-giáo Ðạo là chi?
Tây-Ninh (Chùa Gò-Kén) năm
Bính-Dần 1926.
Thầy các con
Cõi trần là chi?
Khách trần là sao?
Sao gọi
khách?
Trần
là cõi khổ, để đọa bậc Thánh, Tiên có lầm-lỗi. Ấy là cảnh
sầu để trả xong quả, hoặc về ngôi cũ, hoặc trả không xong
quả, phải mất cả chơn-linh là luân-hồi, nên kẻ bị đọa-trần
gọi là khách trần.
Ðạo là gì?
Sao gọi là Ðạo?
Ðạo,
tức là con đưòng để cho Thánh, Tiên, Phật đọa trần do theo mà
hồi cựu-vị. Ðạo là đường của các nhơn-phẩm, do theo mà lánh
khỏi luân-hồi. Nếu chẳng phải do theo Ðạo, thì các bậc ấy
điều lạc bước mà mất hết ngôi phẩm. Ðạo, nghĩa-lý rất
sâu-xa, nhưng phải hiểu trước bao nhiêu đó, rồi mới học các
nghĩa huyền-bí khác cho đích-xác đặng. Ðời cũng thế, Ðạo cũng
thế, chẳng Ðạo chẳng nên đời, đời đạo chẳng trọn, lấy Ðạo
trau đời, mượn đời giồi Ðạo, Ðạo nên đời rạng, giũ áo
phồn-hoa, nương bóng khổ trăm năm mãn cuộc, tự thanh cao, nếm
mùi tự-toại, dưỡng chí thanh-nhàn thì có chi hơn.
Vậy là mầu, vậy
là trí.
Thăng
Thánh-giáo của
Lý-Thái-Bạch về việc công cử Bàn-Trị-Sự.
Tây-Ninh (Chùa Gò-Kén) năm
Bính-Dần 1926.
Lý Thái Bạch
Về việc
công-cử Bàn-Trị-Sự chư hiền-hữu làm không hiệp Thiên-ý, vì
một người mà lãnh nhiều trách-nhiệm thì sao cho tiện.
Thượng-Trung-Nhựt, hiền-hữu rõ việc lắm chớ.
(Thượng-Trung-Nhựt
bạch:..........)
Lão y lời
hiền-hữu mà xin sửa lại, vì không phải thiếu người mà làm như
thế. Việc đó là việc của chư hiền-hữu, Lão đâu dám tiến-cử
ai. Nhưng có một điều là một người không nên lãnh hai phần
việc.
Thái-Thơ-Thanh
Thủ-Bổn và Phó Hội-Trưởng không đặng (hai người trong hội ký
tên mới được xuất phát); lấy theo việc hành-chánh thì không
phải tính như vậy được. Ðạo cả, chẳng nên tư-vị, nghe à!
Lão còn ít lời
khuyên chư hiền-hữu rằng: công-quả cho kịp kỳ kẻo để nhiều
người còn chìm-đắm trong khổ-hải mà không đặng sớm gặp Tam-Kỳ
Phổ-Ðộ, nên Lão cũng lấy làm thương-xót. Có người thì rủi
dường ấy, còn nhiều kẻ may gặp chánh Ðạo, lại có ý
cáo-thối, lui bước lại đường đời, ấy là điều đáng lo cho
chúng sanh, vì cái gương Ðạo mà đem chiếu giữa công-chúng, nêu
gương trong thì tỏ-rạng, còn gương lờ thì mới sao?
Phần nhiều để dạ
lo thế sự, không hay lẽ chánh, lẽ tà. Trong Ðạo, kẻ ấy, khi
nghe lời nghị phản-đối, thì ngã theo liền vì quanh năm cứ mang
lấy thói mờ-hồ nên phải thua kẻ ngoại Ðạo. Vậy cái tiếng
mình là người Ðạo chẳng là tiếng hổ-thẹn lắm sao?
Chư hiền-hữu, nếu
lấy lời của Lão làm phải, thì nên lưu-ý mà lo Ðạo, và cũng
đem truyền ra cho hết thảy đặng nghe.
Còn có nhiều
đạo-hữu cũng cố công nữa, Lão sẽ nài xin phong thưởng.
Lão xin chào chư
đạo-hữu.
Thăng
Thánh-giáo của Ðức Chí-Tôn
dạy rằng: Nếu thế-gian biết tu, thì có thể cải-sửa thiên-cơ.
Saigon (tại nhà Cao-Thượng-Phẩm),
ngày 12 tháng 6 năm Bính-Dần (21-7-1926)
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài Giáo-Ðạo Nam-Phương
Chư nhu,
chư tín-nữ khá nghe,
Nếu cả thế-gian
này biết tu, thì thế-gian có lẽ cải lý Thiên-đình mà làm cho
tiêu tai, tiêu nạn đặng, huống lựa mỗi cá-nhân biết tu, thì
là Thiên-dình cầm bộ Nam-tào cũng chẵng ích chi. Tu là chi? Tu
là trau-giồi đức-tính cho nên hiền, thuận theo ý Trời đã định
trước. Nếu thế-gian dữ thì thế nào đặng bảo toàn, còn
mong-mỏi gì đặng bền-vững. Cá nhân dữ, thì thế nào bảo toàn
tánh-mạng. Ðã bị tội cùng Thiên-đình thì bị hành phạt. Nơi kiếp
sống nầy, nếu không biết tu, buổi chung-qui sẽ mắc tội nơi
thiên-đình. Phẩm vị Tiên Phật để thưởng cho kẻ lành mới đáng
phẩm-vị, chớ chẳng phải của để treo tham cho thế-gian phòng toan
đạt đặng. Tuy luật lệ siêu phàm nhập Thánh thì vậy mặc dầu,
chớ cũng do cơ thưởng-phạt của Thiên-đình mới đạt phẩm-vị ấy d
chắc ai muốn lấy thì lấy tùy-ý. Nếu làm Tiên Phật đặng
dễ-dàng thì cả thế-gian, miễn có học chút ít thì đã đặng làm
Tiên Phật rồi, vì luân-hồi đâu có phòng sanh sanh tử tử.
Kinh-điển giúp đời
siêu phàm nhập Thánh chẳng khác chi đũa ăn cơm, chẳng có đũa,
kẻ có cơm bốc tay ăn cũng đặng. Các con coi kinh-điển lại, rồi
thử nghĩ lại sự công-bình thiêng-liêng mà suy-gẫm cho hay lẽ
phảịThầy khuyên các con theo sau Thầy mà đến phẩm-vị mình thì
hay hơn tuông bờ lướt bụi, đi quanh kiếm quất nghe à.
Thăng
Thánh-giáo của Ðức Chí-Tôn
dạy rằng: Cái gì hữu hình thì hữu diệt, chỉ có vô-vi là
trường-cửu.
Ngày 27 tháng 6 năm Bính-Dần
(04-8-1926)
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Hỉ chư
môn-đệ,
Thầy muốn các con
hội-hiệp đặng nghe dạy:
Th... nghe dạy:
Thời-kỳ
Thầy đến chuyển
Ðạo, lập lại vô-vi, các con coi thử bên nào chánh-lý:
hữu-hình thì bị diệt đặng, chớ vô-vi, chẳng thế nào diệt đặng.
Th..., Thầy đã
khiến con đi "Ðế-Thiên Ðế-Thích" đặng xem cho tạng mặt hữu-hình,
nội thế gian này, ngày nay ai cũng nhìn nhận cho là tối đại,
mà con đã thấy nó còn bền vững đặng chăng? Lòng đạo-đức con
Thầy thấy rõ, nhưng thời giả-dối đã qua, thời kỳ chân-thật
đã đến, Thầy không muốn cho con hao tài, tốn của, mà gìn-giữ
sự giả-dối.
Chẵng cần chi con
lo lập Thánh-Thất của Thầy và sùng tu Phật tượng chi hết. Con
hiểu bổn-nguyên "Bảo-Sanh" là bổn-nguyên "Thánh-chất Thầy".
Thầy khuyên con để
dạ lo cho nhơn-sanh mà thôi; phần hồn về Thầy.
Con có biết sự
chơn-thật nơi nào mà phải khổ thân lo-lắng. Con có phận-sự
rất lớn, thánh-danh con cũng lớn, Thầy dặn con nhứt nhứt phải
do mạng lịnh Thầy mà thôi. Con phải lập cho thành một nền
tư-bổn, chung lo cùng môn-đệ Thầy, ngày-ngày hằng góp-nhóp,
tùy sức mỗi đứa lo lập:
- Một sở trường học,
- Một sở dưỡng-lão, ấu,
-
Và một nơi Tịnh-Thất.
Còn
chùa-chiền, thì ngày sau e cho con không đủ sức cai-quản cho
hết, ấy vậy đừng lo-lắng đến nữa. Nghe và tuân theo, con phải
đi công-quả với Tr... mà độ-rỗi nhơn-sanh.
Con có thể giúp
phương-tiện cho mấy đứa nhỏ đi truyền Ðạo, thì chung lo với nhau
mà định-liệu.
Con khá nghe theo
lời Thầy.
Thăng
Thánh-giáo của Bát-nương
dạy: Phận-sự tu hành là phải biết người, quên mình,...
Bát-Nương
Chào quí
anh, quí chị. Mời bình thân,
Năm mới, chùa
mới, vạn-sự đều mới, vậy em đến cầu chúc cho quí anh, quí chị
đặng những điều mới-mẻ may-mắn Tân-Xuân đây, quí anh, quí chị,
coi bộ rán nông-trang hành Ðạo. Em cho biết, phàm mỗi năm,
những vị nào trong lúc ngày xuân biết lo phụng-sự Thần, Thánh,
Tiên, Phật, thì công đức đặng xấp bằng hai lần ngày thường.
Còn việc các Ðấng phúc thác cho mình, hoặc yêu cầu mình
thi-hành một vấn-đề nào, nếu minh trọn tin mạng-pháp thì các
Ðấng ghi công cho. Nhược bằng mình không tuân hoặc lười-biếng,
trễ-nải, thì các Ðấng lại ghi tội cho. Vậy xin các anh, các chị
ráng hiểu giùm: muôn việc chi khởi đầu đều khó. Nhưng cái khó
mình lướt qua đặng mới có công, mới anh-hùng, mới chí-sĩ, mới
đáng đạo-sĩ.
Quí anh, quí chị đều
ăn sung mặc sướng, ngày nay đổi lại chịu phận nâu-sồng, cũng
khá thương đó. Nhưng chưa nghèo phải học nghèo, chưa khổ phải
học khổ, kế chí quân tử: "cư bất cầu an, thực bất cầu bão",
chỉ cặm-cuị quanh năm lo cho xã-hội được no-ấm thôi; biết người
quên mình, đó là phận-sự kẻ tu-hành, đến bực tối thượng-thừa
cũng phải như thế, mới tròn nghiã-vụ.
Luôn dịp, em sắp
chương-trình hành-lễ Ðức Chí-Tôn. Ðến ngày mùng 8, các anh, các
chị cũng rán công-quả hai ngày, nhang đèn hành đại-lễ. Quí anh
tầm một phương-pháp, dùng tạm thời một ngọn đèn có đủ
yếng-sáng, vì chúng ta không có những đèn có đủ yếng-sáng,
nên cùng chẳng đã, phải tạm đó thôi. Ðèn bảy ngọn cũng có
lẽ đặt tên là thất tinh. Quí anh, quí chị luận coi. Em xin tạm
năm phút đồng-hồ cho quí anh, quí chị suy-nghĩ rồi trả lời từ
anh, từ chị (ngừng cơ một lúc).
- Xong chưa?
(Bạch rằng: Có
cái đèn của anh Phối-Sư, tuy cũ nhưng chùi lau có lẽ cũng tốt.
)
- Em gọi rằng tạm,
thì vật chi có đủ bảy ngọn đèn thì có thể dùng được.
(Bạch: Ðèn
thất-tinh bà định treo ở đâu? )
- Ðể tại đây, thế
cho ngọn đèn trước hết, để khi nào có cầu đàn mới dùng. Còn
thường ngày, khỏi phải đốt lên, vì một là cho đủ yếng-sáng,
hai là rọi chơn-thần của quí anh, quí chị cho sáng-lạng minh-mẫn.
Ðúng giờ Tý này khởi lễ. Khi cầu các Ðấng, phải rán thủ-lễ.
Mãn lễ cũng để nhang đèn như kỳ nầy vậy.
(Bạch: Xin bà
cho biết, có tụng sám-hối hay kinh chi thêm? )
- Ðức Ðại
Tiên-Trưởng cho hay rằng: Ngài đã yêu-cầu Ðức Chí-Tôn bửa
Ðại-lễ giáng đàn. Vậy ngày kế, quí anh, quí chị sẽ đọc kinh
cũng như ngày xuân. Song khoản cầu trong kinh cứu khổ, chỗ xưng
hô đệ-tử, xin quí anh, quí chị đổi lại "cầu chung cả cho chúng
sanh".
Khi Ðức Chí-Tôn
giáng, chẳng nên mật-niệm điều chi và chẳng nên chạy qua chạy
lại. Ðánh chuông phải sắp đặt cho có một vị đứng hầu chung cho
sẵn. Ðến khi xưng tên thì mới hầu chung.
(Bạch: Xin bà
cho biết, lạy rồi mới hầu chung, phải chăng? )
Xưng tên rồi, cơ
ngưng sẽ hầu chung. Khi Chí-Tôn thăng, quí anh, quí chị, cả thảy
phải lạy đưa, rồi tái-cầu có Ðức Mẹ giáng đàn.
Chư Tiên, chư Phật
hầu lễ tại Ðiện-tiền, cậy em thay mặt trao lời cầu-chúc ngày
xuân cho quí anh, quí chị. Xin quí anh, quí chị rán nắm gốc cây cho
chắc, kẻo gió lớn thổi bay đa! Ví dầu có thổi thế nào thì em
xin quí anh, quí chị rán bịn gốc lại nghe.
Em xin dâng cho quí
anh cùng quí chị thêm một tuổi nữa.
Em xin kiếu.
Thăng
Thánh-giáo của Chí-Tôn dạy:
Tu là khổ-hạnh đặng chớ mừng, thất chớ buồn.
Saigon, ngày 12 Septembre 1926 (mồng 6
tháng 8 Bính-Dần)
Thầy
Mừng mấy
con,
Ðặng một việc chi,
chớ vội mừng, thất một việc chi, chớ vội buồn; vì sự buồn vui
và buồn-tủi, thường pha-lẫn kế-cận nhau; còn sự gì phải đến
cho con, ấy là tại nó phải vậy; chớ cượng-cầu mà nghịch
Thánh-ý Thầy. Hãy dò theo đây mà day-trở trong bước đường
Ðạo.
Mối Ðạo từ đây rán vẹn gìn,
Tu là khổ-hạnh khá
đinh-ninh.
Lòng thành một tấm Trời soi-xét,
Gương
rạng nghìn thu nguyệt chiếu-minh.
Gai-gốc lần đường
công trước gắng,
Thảnh-thơi có lúc buổi sau dành.
Vòng trần chìm nổi từ đây dứt,
Công-quả tua bền
độ chúng-sinh.
Thánh-giáo của Chí-Tôn dạy: Phải giử lễ đối với
các Ðấng Thiêng-Liêng và phải giữ hạnh ngay thật.
Ngày 30-9-1926
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài Giáo-Ðạo Nam-Phương
Hỉ chư
môn-đệ, chư nhu,
M... N... Không
chuyện chi cần, Thầy không muốn làm nhọc chư Tiên và chư Thần,
mỗi vị đều có trách-nhiệm riêng, con hiểu à! Xem đó thì các
con khá dè-dặt, kỉnh Thần,Thánh cho lắm, vì Thầy là bậc
Chí-Tôn, lòng hay quảng-đại mà tha-thứ, chớ Thần-Thánh, hể
các con có lỗi, thì cứ Thiên-điều mà quở phạt các con nghe à!
Con hiểu ý bài Thi
nầy chăng?
Ẩm mả đầu tiền Hạng Trọng-Sơn,
Chung qui hữu-phước
hạnh tao-phùng.
Hậu lai mạt tín đa phi-thị,
Hữu
ngoại thành tâm tái vận cung.
Sao?
Nói cho Thầy nghe.
Chư nhu đặng tọa vị hầu Thầy.
(M...
N... cắt nghĩa sái Thánh-ý).
Không đâu con! Con
có hiểu hai câu nầy chăng?
Hớn Lưu-Khoan trách dân Bồ-Tiên thị nhục,
Hạng
Trọng-Sơn khiết kỷ ẩm mã đầu tiền.
Nghĩa
là: Ðời Hớn, ngươi Lưu-khoan làm quan, hễ dân có tội thì đánh
bằng roi lát, cho biết nhục vậy thôi, còn nước Hạng, ngươi
Trọng-Sơn, sạch mình cho đến đỗi, cho ngựa uống nước rồi vãi
tiền xuống sông mà trả; trong sạch đến đỗi của Trời Ðất cũng
không nhơ-bợn, con hiểu à!
Thầy muốn dạy con,
phải ở, và dạy nội gia-quyến con cho chánh-đáng, phải lấy
lòng trong sạch đối-đãi với người dầu việc nhỏ mọn cũng vậy.
Con khá đọc Thánh-Ngôn và cắt nghĩa Thánh-ý Thầy cho mọi
người biết.
Hạnh ngay thật là
nét yêu-dấu của Thầy, con nghe.
Thăng
Thánh-giáo của Chí-Tôn dạy:
Ðạo phát trễ có hại cho nhân-sanh.
Chùa Giác-Hải Sàigòn, ngày 15
tháng 8 năm Bính-Dần (21 Septembre1926)
Thích-Ca Mâu-Ni Phật
Viết Cao-Ðài Tiên-Ông Ðại-Bồ-Tát
Ma-Ha-Tát,
Chuyển Phật-Giáo Nam-Phương
Như-Nhãn,
con nghe Thầy:
Khi giáng-trần
"Chí-Tôn Phật-Tổ", Thầy duy đặng có bốn môn-đệ, chúng nó đều
chối Thầy.
Khi giáng-lập Ðạo
Tiên, Thầy có một trò là Ngươn-Thỉ.
Khi lập Ðạo Thánh,
thì đặng 12 môn-đệ, song đến khi bị bắt và hành-hình, thì chúng
nó đều trốn hết, lại còn bán xác Thầy nữa.
Còn nay, Thầy đã
sắm sẵn môn-đệ cho con cũng đã nhiều, con đừng thối chí. Thầy
thường than rằng; Ðạo phát trễ một ngày là một ngày hại
nhơn-sanh, nên Thầy nôn-nóng, nhưng mà thiên-cơ chẳng nghịch
đặng, ma quỉ hằng phá chánh mà giữ tà, chư Tiên Phật trước
chưa hề tránh khỏi. Còn cái địa-vị cao-trọng, nó làm cho
nhơn-tâm ganh-gỗ, con phải lấy phật-tâm con mà dòm ngó đám
sanh-linh bị phạt, luân-hồi chưa dứt, thì tưởng đến Thầy mà cam
chịu nhục-nhã, lòng từ-bi có vậy mới xứng đáng là tôi con
Thầy.
Nếu Thầy dùng
quyền-pháp Chí-Tôn thì mất lẽ công-bình thiêng-liêng tạo-hóa.
Con cứ lo lập luật để công phổ-độ cho chư Ðạo-hữu con hưởng
chút ít.
Lâm-thị ái-nữ,
nếu Thầy phải đổ tội cho ai thì Thầy phải nói vì con phổ-độ
trễ, con nêu ra sự ngăn-cản ấy, con hiểu tại sao chăng?
Tại lời dèm pha
của phái phụ-nữ mà ra nỗi ấy!
Các con phải gắng
sức, Thầy hằng ở bên các con, chẳng hề bỏ các con buổi nào,
thì tưởng chưa ai phá Ðạo đặng.
Như-Nhãn, con nhớ
lời tiên-tri của Thầy, đọc Thánh-Ngôn lại.
Thăng
Thánh-giáo của Chí-Tôn dạy:
Không nên thất lễ cùng các Ðấng.
Mồng 9 tháng 9 năm Bính-Dần (15
Octobre1926)
Thầy,
Các con
nghe,
Thầy hằng nói với
các con rằng: "Thà là các con lỗi với Thầy, thì Thầy vì
lòng từ-bi mà tha-thứ, chớ chẳng nên động đến oai-linh chư
Thần, Thánh, Tiên, Phật, vì họ chẳng tha-thứ bao giờ".
Thầy lại cũng đã
nói: "Mỗi khi Chơn-linh Thầy giáng Ðàn thì cả vàn-vàn
muôn-muôn Thần, Thánh, Tiên, Phật theo hầu hạ". Các con
nếu mắt phàm thấy đặng, phải khủng-khiếp kinh-sợ vô cùng;
nhưng thấy chẳng đặng, nên tội cũng giảm nhẹ đó chút.
Thất lễ là đại
tội trước mắt các Ðấng Chơn-linh ấy, Thầy phải "thăng"
cho các con khỏi hành-phạt. Thầy chẳng buổi nào chấp trách
các con, bởi lòng thương yêu hơn chấp trách rầt nhiều; sợ là
sợ cho các con mất đức với chư Thần, Thánh, Tiên, Phật.
Thăng
Thánh-giáo của Chí-Tôn dạy:
Phải khổ công thêm nữa mới đắc-vị về sau.
Ngày 7-10 B.D. (11 Novembre 1926
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài Giáo-Ðạo Nam-Phương
Hỉ chư
môn-đệ, chư ái-nữ, chư nhu,
Ng... nghe Thầy:
Nghiệp thành trước đã có ơn trên,
Công-quả độ
sanh khá vẹn đền.
Ðạo-đức thìn soi gương trí huệ,
Nguồn đào đoạt vị mới hầu nên.
Hai
con đã có lòng vun nền đạo-đức; phải khổ tâm thêm nữa, mà
giữ cho tròn phận sự. Mùi chung-đỉnh bả vinh-hoa có khác chi
ngọn cỏ phơi sương, vừng mây giữa gió, nét hạnh-đức là phương
hay để dìu-dắt các con bước lên con đường cực-lạc, tránh khỏi
đọa tam-đồ. Thầy vì đức háo-sanh, nên chẳng kể bực Chí-Tôn,
cầm quyền thế-giái, đến lập Ðại-Ðại Tam-Kỳ trong lúc Hạ-Ngươn
nầy mà vớt sanh linh khỏi vòng khổ-hải. Ai biết Ðạo tức là
có duyên phần, ai vô Ðạo tức là số chịu hình-khổ luân-hồi;
phải mau chơn, bằng luyến ái sự thế, thì sau ăn năn rất muộn.
Than ôi! Thầy đã là Ðấng lập khổ-hình, chiếu theo phép
công-bình của Tạo-hóa, nhưng thấy nhơn-sanh càng ngày càng bước
vào con đuờng hắc-ám, để đem số phận buộc vào đó, thì Thầy
cũng bắt đau lòng bỏ phép công vì sanh chúng. Ấy vậy Ðại-Ðạo
Tam-Kỳ chẳng khác chi một trường thi công-quả; nếu biết
ăn-năn trở bước lại nơi đường sáng-sủa, giồi tâm, trau đức,
đặng đến hội-diện cùng Thầy, thì mới đạt đặng địa-vị thanh cao
trong buổi chung-qui cho. Chúng-sanh khá nghe và xét mình cho lắm.
Thánh-giáo của Chí-Tôn khai
tịch Ðạo nữ-phái.
Thánh-Giáo Ngày Khai-Ðạo
Ngày 18 Novembre
1926 (14-10 Bính-Dần)
Khai Ðạo tại Chùa Gò-Kén
Tây-Ninh (Từ-Lâm-Tự)
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài Giáo-Ðạo Nam-Phương
Hỉ chư
môn-đệ, chư ái-nữ,
Nữ phái nghe Thầy
khai tịch đạo.
Hương tâm nhứt phiến cận Càn-Khôn,
Huệ đức tu chơn
độ dẫn hồn.
Nhứt niệm Quan-Âm thùy bảo mạng,
Thiên niên đẳng phái thủ sanh tồn.
Lâm-thị:
Phong vị Giáo-Sư, lấy thiên-ân Hương-Thanh.
Ca-thị: Phong vị
Phó Giáo-Sư, lấy thiên-ân Hương-Ca.
Ðường-thị đã
thọ-mạng thiên-sai cứ giữ địa-vị mình.
Còn cả chư
ái-nữ Thầy sẽ lập đại-hội cho đủ mấy vị rồi sẽ phong sắc
một lần.
Thầy ban ơn cho các
con, cứ hành-lễ theo lời dặn.
Thăng
Thánh-giáo của Chí-Tôn dạy:
Phải yêu thương giúp-đỡ nhau.
Ngày 4-11 Bính-Dần (8-12-1926)
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài Giáo-Ðạo Nam-Phương
Hỉ chư
môn-đệ, chư ái-nữ, chư nhu.
Nghe Thầy:
Dặm dài bước lạ nẻo chưa quen,
Tánh chất dầu trau
gẫm chẳng hèn.
Bóng trải diềm-dà xuân đợi chúa,
Tiết nồng thơ thới hạ khoe sen.
Nhành Dương nước
rưới tan lòng tục,
Nguồn Thánh Ðạo dìu lại cõi Tiên.
Phước gặp kỳ ba Trời dẫn-độ,
Mau chơn rán lướt
tới rừng thiền.
Từ
đây Thầy là đứng chủ trung, dìu-dắt các con trong đường
đạo-hạnh; nhứt-nhứt đều tưởng có Thầy bên các con, và đợi
nơi Thầy mà thôi. Ðường tuy xa, bước đường tuy gai trở, nhưng
các con lướt nổi sự hiểm-nguy, đặng đến cùng Thầy trong buổi
chung-cuộc. Môn-đệ nhiều đứa lòng vẫn nhẹ tợ lông, thấy sự
chi khó thì đã muốn bần-dùng thối bước, Ðại-Ðạo Tam-Kỳ
hoằng-khai tại cõi Nam, đã chiếu theo Thiên-Thơ hội Tam-giáo mà
vớt chúng-sanh, thoát vòng ly khổ, thiệt-thiệt hư-hư, một mảy
chi cũng chẳng qua là máy Thiên-cơ mà thôi.
Ðạo Trời mở ra cho
một nước, tất là ách nạn của nước ấy hầu mãn, phải giồi
lòng trong-sạch, lấy sự nhẫn-nhịn làm gương, soi mình hằng-bữa,
phải thương-yêu nhau, giúp-đỡ nhau dường như con một nhà, rồi
cái thương-yêu, sự giúp lẫn ấy, sẽ dìu chung các con vào tận
chốn cực-lạc thiêng-liêng, để tránh khỏi nơi khổ-cùng
tiều-tụy, khá biết lấy.
Thăng
Thánh-giáo của Chí-Tôn
khuyên: Dùng thánh-đức trau lòng để thoát tục; và giữ trọn
nhơn-luân.
Ngày 7-11 B.D. (11-12-1926)
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài Giáo-Ðạo Nam-Phương
Hỉ chư
môn-đệ, chư ái-nữ, chư nhu.
T... Hiền-đồ nghe
Thầy:
Ðức tánh tàng thơ vô vị bần,
Lộ hành an bộ Ðạo
tùy thân.
Tâm trung cẩm đắc phù vô giá
Khải
chiết mai chi hữu diệt trần
Con
lấy làm hữu-hạnh gặp đặng Thầy dìu bước trong nẻo Ðạo
nhiệm-mầu lúc non chiều bóng xế, Thầy đã có sai chư Thần
mách-bảo với con đã lâu, trí thiêng-liêng đem đàng dắt bước
con, đặng độ dẫn sanh-linh cho kịp thì-giờ trong buổi chung cuộc
của con. Vậy khá bền lòng son-sắt đặng ngày về Thầy, một
địa-vị xứng-đáng sẵn chờ con, khá lưu-tâm nghe.
Ngày vui-vẻ của
sanh-linh đã mòn, họa thiên-điều đã cận, càn-khôn thế-giái
còn đeo đuổi, dụng thất-đức vô-nhân mà gieo thảm chất sầu
trong nhân-loại. Họa Âu tai Á, sẽ lần-lần thay phiên nhau,
dụng luật thiên-đình mà diệt phạt người vô Ðạo, càn-khôn
cũng vì đó mà phải điên-đảo. Thầy lấy đức háo-sanh mở Ðạo
lần ba mà vớt kẻ hữu-phần, tránh khỏi nơi buộc ràng khổ
phạt. Ai hữu phước đặng để chân vào, kẻ vô phần phải bị
tà-yêu cám-dỗ.
Than ôi! Chới-với
cả muôn triệu giữa dòng, mà Thuyền Bát-nhã độ người không
mấy kẻ, đức thừa ít có, mà tài vô-dụng chẳng thiếu chi,
phong-hóa khiến suy-tồi, cang thường càng loạn phép. Tài mọn,
đức hèn, mượn chước khoe mình, việc kỉnh thành Thánh-Giáo, hư
thiệt, thiệt hư, đâu qua máy hành-tàng của tạo-hóa, nhơn-luân
giữ trọn, ấy là mối đạo nhân, lo thánh-đức trau lòng, là
phương thoát tục. Mấy ai xét-nét thế tình, lắm kẻ kinh-khi
nguồn Thánh, chư chúng-sanh khá liệu mình.
Tr... Con nên đọc
sơ-lược Thánh-Ngôn mấy lần chót cho chúng-sanh và phải biểu
ăn-năn hỏi mình trước khi cầu Thầy.
Thăng
Thánh-giáo của Chí-Tôn dạy
rằng: Sự ăn năn tự-hối là quí-giá.
Ngày 8-11 B.D. (12-12-1926)
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài Giáo-Ðạo Nam-Phương
Hỉ chư
môn-đệ, chư ái-nữ.
T... Hai vợ chồng
con có dạ kỉnh thành, vì Thầy đến ngày chung cuộc chăng?
Nơi trần-khổ nầy
dầu cho bậc chí Thánh, cũng khó tránh sự lỗi-lầm đặng, nhưng
sự ăn-năn tự hối là quí báu vô giá. Các Tiên Phật xưa cũng
nhiều bậc đứng đặng địa-vị cao-thượng thiêng-liêng, là nhờ có
sự cải quá mà nên chánh-quả. Có nhiễm trần, có lăn-lóc, mơi
sương chiều gió, có kim-mã ngọc-đàng, có đai-cân rực-rỡ, có
lấn-lướt tranh-đua, có ích-kỷ hại nhân, có vui-vẻ với mùi
đỉnh-chung lao-lực, mới thấy đặng tỏ-rõ bước đời gai-chông
khốn-đốn, mới thấy cuộc nhục-vinh, buồn vui không mấy chốc;
chẳng qua là trả vay, vay trả đặng đồng cân, chung cuộc lại,
thì mối trái-oan còn nắm; mà cũng vì đó, mới thấy đặng đường
hạnh-đức trau mình, trò đời chẳng qua một giấc huỳnh-lương.
Thầy có thể dùng hai con đặng đấp vun nền Ðạo, cứu-vớt sanh-l
có đặng tròn, sự dày công chịu khó, vì nhơn-sanh biết có đặng
bền-bỉ chăng?
T.. Con, Ðạo mở,
tức để cứu vớt sanh-linh thoát vòng khổ-hải, ấy là cho kẻ
hữu-phần mà thôi.
Nếu nơi thiên-cơ
chẳng xảy ra điều trắc-trở. Ðạo Thầy chừng một năm đã khắp
toàn trong thế-giái, nhưng thiệt hư, hư thiệt, chỉ có đức hạnh
của các con lướt qua khỏi mà thôi. Thầy đã lắm lúc nhọc-nhằn
chìu theo thế mà dẫn bước đường, nhưng nhiều đứa dụng thời thế
ở trần nầy mà phạm thượng đến Thầy, và dằn-thúc chư môn-đệ
và chư chúng-sanh. Nếu Thầy chẳng lấy đại-từ đại-bi mà lập
nền đạo, thì sổ của kẻ đặng vớt khỏi trầm-luân và kẻ chí
Thánh đã bị Thầy bôi xoá hết.
Con có ngày giờ
suy-nghĩ đã lâu, Thầy cho con xét thêm nữa đặng có đức-tánh
hoàn-toàn, chừng ấy con là ái-nữ của Thầy sẽ dụng làm tay
chơn đem rưới giọt nhành dương để cứu thoát nhơn-sanh nơi vòng ly
khổ từ đây. Thầy có mấy lời cùng hai con sau đây:
Dìu nhau đưa bước lại rừng thung,
Ðằng-cát may đưa
dựa bóng tùng.
Tác-hiệp sẵn nhờ xây bỉ-thới,
Thành-song trước định gặp thư-hùng.
Ngày thâu bóng
xế oanh thưa nhặt,
Mắt nhắm đường xa khách thẳng dùn.
Lộc Hớn từ vinh Trương học chước,
Cầm-đường tiếng
hạc phủi muôn chung.
Khá
nghe và suy xét.
Thầy ban ơn cho các
con.
Thăng
Thánh-giáo của Chí-Tôn dạy
rằng: Phải vì chúng-sanh, khổ tâm hành đạo mới đắc vị
Thiêng-liêng.
14-12-1926
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài Giáo-Ðạo Nam-Phương
Hỉ chư
môn-đệ, chư ái-nữ, chư nhu.
Th... Nghe Thầy con:
Thanh-nhàn muốn vẹn buổi chung qui,
Giáo-hóa
nhân-sanh đức phải vì.
Bước thế chịu đày khơi
bạch-phát,
Nguồn tiên gắng lướt rạng thanh mi.
Nâu-sồng tánh gội dành trăm tuổi,
Chung-đỉnh đường
qua trót một thì.
Gương sáng phước trời soi hậu tấn,
Chờ Xuân khải chiết đắc mai chi.
Từ
đây, Thầy là đứng cầm quyền thế-giới, đã vì con mà độ-dẫn
con lại cảnh thanh-nhàn cực-lạc, vậy rán giồi thánh-đức, lấy
đạo-hạnh mà giáo-hóa đám dân-sanh, phần nhiều đã còn mơ-màng
trong giấc-mộng. Thầy trông mong nơi con, khá cải-sửa chút-ít
phàm tâm, thì đức tánh mới đặng trọn vẹn. Công-quả tuy
nhọc-nhằn, nhưng địa-vị cao-thượng cũng chẳng phải dễ đoạt
được. Có vì chúng-sanh mà khổ tâm hành đạo, có khó-nhọc, có
dãi-dầu sương mơi nắng xế, mà quên bậc-phẩm vô-vị ở cõi trần
nầy, có vày-vả nẻo gai-chông lần theo bước đường hạnh-đức,
mới có ngày vui-vẻ bất tận, mới có buổi an hưởng địa-vị
thiêng-liêng, tránh điều phiền-não, thoát đọa luân-hồi, mới
có lúc rảnh nợ phong-trần, nhàn xem sự thế, non cao suối lặng,
động mát rừng thanh, là làm thang, để bước lên cho cùng tột;
khá gắng nghe và hành-trình liệu bước.
Chư nhu cũng tùy
đó mà sửa bước, nhơn-sanh phải thiện tâm và hết lòng vì
đạo-đức mới đặng Thần Thánh chứng-minh, mới có thấy ngày
kết-quả đặng. Thầy vì đức háo-sanh, nên thâu nhập nhiều đứa
lương-tâm chưa chánh-đáng, là Thánh ý để cho chúng nó qui
chánh cải tà, nhưng thói phàm-tục lung-lăng chẳng dứt, nếu
Thầy chẳng lấy đại-từ đại-bi mà lập Ðạo, thì đã để cho chư
Thần Thánh hành hình nặng-nề chẳng xiết kể. Biển khổ đã lắm
nổi chìm, mà nhành dương liễu chẳng mau vói-níu, đọa trầm-luân
chưa chịu thoát, mà điều tình-tội lại chác thêm, buộc thảm đeo
phiền, cũng tự mình tác-tệ, chờ ăn-năn rất muộn về sau, khá
hiểu lấy.
Thăng
Thánh-giáo của Chí-Tôn than
rằng: Ðường Thánh ít kẻ tìm, nẻo tà nhiều người đến.
Ngày 3 Janvier 1927
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài Giáo-Ðạo Nam-Phương
Hỉ chư
môn-đệ, chư ái-nữ, chư chúng-sanh.
Chư chúng-sanh nghe:
Ðại-Ðạo Tam-Kỳ
Phổ-Ðộ, chiếu theo luật Thiên-Ðình hội Tam-giáo, mở rộng mối
Ðạo Trời, ấy cốt để dìu-dắt nhơn-sanh bước lên con đường
cực-lạc, tránh khỏi đọa luân-hồi và dụng Thánh-tâm mà dẫn
dân-sanh, làm cho hoàn-toàn trách nhậm nặng-nề của đứng làm
người, về bực nhơn-phẩm ở cõi trần-ai khốn-đốn nầy.
Than ôi! đường
Thánh ít kẻ tìm, mà nẻo tà nhiều người đến. Trò đời
lăng-xăng, cõi thế biết bao người chìm-đắm vào biển khổ, mang
nặng xác phàm, miếng đỉnh-chung, mồi danh lợi, giành-giựt
phân-chia, mà chẳng kể đạo-lý, luân-thường, khiến cho mối Ðạo
quí-báo ngàn năm, đã thành nấc thang để dắt người xuống hang
sâu vực thẳm. Nhơn-loại dùng thế-lực mà cắn-xé nhau,
giành-giựt nhau, quên lửng cõi trần nầy, nhơn-sanh lãnh mỗi
đứa một vai tuồng đặc-biệt mà trả cho xong căn xưa, quả cũ.
Càn-khôn càng
náo-nhiệt, ngày tận-diệt đã hầu-kề. Kẻ hữu phần đặng nắm
mối Ðạo Trời, dựa chiếc thuyền sen, lần vào non cao suối lặng,
để rửa bớt chút bợn trần, dưỡng tánh tu thân, để nâng lên
địa-vị thanh cao, lánh xa đọa luân-hồi trong lúc hồn lìa khỏi
xác.
Kẻ vô phước dụng
tà tâm làm một món lợi riêng, quên cả điều hành-phạt đã kế
bên mình, chới-với cả muôn triệu giữa dòng, mà chẳng chịu sớm
tự hối đặng gỡ lần mối họa sau. Hành-trình dài đăng-đẳng, mà
bước tục hãy còn chờ, chẳng sớm biết mình, họa Trời đâu
tránh khỏi. Khá biết cho.
Thăng
Thánh-giáo của Chí-Tôn dạy
rằng: Nếu Thầy không lấy đức háo-sanh mở Ðạo kỳ ba thì
thế-giới sẽ dần-dần tiêu-diệt.
Ngày 8 Janvier 1927
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài Giáo-Ðạo Nam-Phương
Hỉ chư
môn-đệ, chư ái-nữ, chư nhu.
C... nghe Thầy:
Màu thu cảnh ướm trở về đông,
Ðạo-đức soi gương
đã vẹn lòng.
Non xế nhành thung oanh nhặc-thúc,
Rừng tà đảnh hạc khách trông-mong.
Ðường trần dù
muốn dừng chơn tục,
Nguồn suối tìm nơi rửa bụi hồng.
Thìn dạ bước dìu sanh-chúng độ,
Nương thuyền mới
trọn thoát qua sông.
Lòng
đạo-đức của con, Thầy đã thấu rõ, nhưng gương khổ-hạnh rán
giồi thêm, hầu dìu-dắt sanh-linh vào nẻo chánh giáo, mà lánh
khỏi đọa luân-hồi, sanh nhằm thời-buổi nhơn-sanh dụng gương bất
đức, mà gieo họa cho bước trần; khiến cho sai-sót nẻo
luân-thường; bến khổ, đường mê vẫn cứ tìm vào, mà làm cho
biển trần chẳng biết bao nhiêu chìm-đắm, đạo-đức chẳng rèn
lòng, mà tội tình càng chác lấy; nếu chẳng có một Ðấng
Từ-Bi, lấy đức háo sanh mở Ðạo Tam-Kỳ, đặng vớt những kẻ hữu
căn, thì toàn thế-giới sẽ bị dần-dần tiêu-diệt, ngôi cựu-vị
ở chốn non thẳm rừng xưa, cũng chẳng có một bực Tiên Thánh
đọa trần nào đoạt lại được. Họa Âu, tai Á sẽ vì Thiên-điều
mà phạt kẻ bạo-tàn tội-lỗi; Càn-khôn tiều-tụy, mà bước tục
hởi chần-chờ, nếu chẳ buổi ác xế, trăng tà, nước dời cạn
bực, thuyền Bát-Nhã đã lướt qua, nhành dương-liễu hết rơi giọt
từ-bi, thì ăn-năn rất muộn. Khá biết lấy, chư chúng-sanh hãy
nghe.
Thăng
Thánh-giáo của Chí-Tôn dạy
rằng: Ðạo Trời đã mở để dẫn bước đem kẻ lỗi-lầm lánh vòng
phiền-não, nếu chẳng sớm tu thì khó tránh khỏi A-tỳ.
Ngày 21-1-1927
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài Giáo-Ðạo Nam-Phương
Hỉ chư
môn-đệ, chư ái-nữ, chư nhu.
Chư nhu nghe:
Nguồn Tiên, nẻo
Phật, từ trước đến giờ, vẫn chờ kẻ hữu phần, hữu-đức,
hữu-công, tu-thân, dưỡng-tánh, mà lánh khỏi thói đời mê-muội
nầy. Biển khổ lắm chơi-vơi, mà khách phàm hằng đeo-đuổi; Ðài
nghiệt-cảnh rọi chẳng biết bao nhiêu tội-tình, mà chốn
tội-tình lắm người đưa chơn tìm đến. Kiếp phù-sanh không mấy
chốc, đời mộng-ảo chẳng là bao, sanh đứng nên người, chen vai
vào vòng thế cuộc, có khác chi kẻ bị đày vào biển khổ, để
làm xong nhân-sự, đặng chuộc thửa tội tiền-khiên; bao nhiêu
tiếng khóc câu cười, thế lộ bước đã mòn, mà giấc mộng trần
chưa thức-tỉnh. Cang-thường điên-đảo, phong-hóa suy-vi, những
mảng ghét lẫn nhau, giành xé nhau; mỗi Tôn-giáo phân chia, Ðạo
nước nhà chẳng đoái, chánh tà, tà chánh nan phân, còn chút
hơi thở ở ngang chưa chịu dứt, một mai hồn xuống Diêm-đài, khổ
A-tỳ, bảo sao không buộc trói.
Ðạo Trời khai, dẫn
bước lỗi-lầm, đem kẻ hữu căn lánh vòng phiền-não, nếu chẳng
bã-bươn nhặt-thúc bóng thiều, kiếp phù-sinh qua dường nháy
mắt, hãy biết lấy!
Thăng
Thánh-giáo của Chí-Tôn dạy:
Phải gắng làm trách-nhiệm cho hoàn-toàn để nâng mình vào
địa-vị cao-thượng về sau.
Ngày 22-1-1927
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài Giáo-Ðạo Nam-Phương
Tr..
Hiền-đồ. - Trương, Thiên-phục Thầy trấn-thần, con đặng phép
mặc hầu Thầy; còn N. đợi y-phục rồi, sẽ trấn-thần luôn.
Th... nghe Thầy:
Gội nhuần đức trước rạng thôn-lân,
Ðạo Thánh dìu
chơn bước khởi lần.
Cội bá chờ khi về cực-lạc,
Màu thiền ấy buổi nhuộm đai cân.
Tranh khoe nguyệt
rọi làu sông Vị,
Mây tỏa sương phơi bạc đảnh Tần.
Thành dạ trau gương sanh chúng độ,
Thuyền kề gió
lướt, thoát mê-tân.
Tr...
Thầy rất đẹp lòng, đặng Môn-đệ ái-kính như các con yêu-dấu
nơi Thánh-địa nầy; đường tân-khổ lắm vày-vò buổi an-nhàn đâu
kẻ hưởng, tuồng thế cũng gay-go, mà bước trần càng khốn-đốn.
Sanh ra phận làm
người, đã mang vào mình một trách-nhậm đặc-biệt, phải gắng
sức làm cho hoàn-toàn, hầu chờ buổi chung-qui, tuơng-công
chiết-tội, tiêu quả tiền-khiên mà nâng mình vào địa-vị
cao-thượng hơn phẩm vô-vị chốn sông mê nầy.
Thắm-thoắt ngày
tháng thoi đưa, bóng thiều-quang nhặt-thúc, sen tàn cúc rũ,
đông mãn xuân về, bước sanh-ly đã lắm nhuộm màu sầu, mà con
đường dục-vọng chẳng còn biết đâu là nơi cùng tận. Lợi-danh
xạo-xự, chung-đỉnh mơ-màng, cuộc vui-vẻ chẳng là bao, mà chốn
đọa-đày chen chẳng mãn. Nỗi đau-thương bề ấm-lạnh, nào tiếng
khóc đến câu cười, co-duỗi, duỗi-co, dở bước đến cảnh sầu,
thì thấy chẳng lạ chi hơn là mồ hoang cỏ loán, đồng trống sương
gieo, thỏ lặn ác tà, khách trần nào ai lánh khỏi! Ðạo mầu tìm
đến, lấy hạnh-đức giồi tâm, mượn nâu-sồng lánh thế, càng dìu
sanh-chúng, càng bước, bước càng cao, lên tột mây xanh vẹt
ngút trông vào cảnh cực-lạc an-nhàn, non chiều hạc gáy, động
tối qui chầu, ấy là khách Tiên-gia, lánh khỏi đọa luân-hồi
nơi cõi t bước gắng tìm đường, kẻo rừng chiều bóng xế, chúng
sanh khá biết cho.
Thăng
Thánh-giáo của Chí-Tôn dạy
rằng: Ðem đạo-đức soi gương thì sẽ thấy cảnh an-nhàn vui-vẻ.
Ngày 20 tháng 12 Bính-Dần (23-1-1927)
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài Giáo-Ðạo Nam-Phương
Hỉ chư
môn-đệ, chư ái-nữ.
Ch... nghe Thầy:
Hương bay rừng trước nực mùi thung,
Ðạo-đức đem về
một nẻo chung.
Cõi thế chờ qua đường mấy dặm,
Non
thần đợi lóng nhạc năm cung.
Ngày về thức tỉnh Trời
trưa sớm,
Non rạng an-vui cảnh bá tùng.
Chước lánh
tìm Tiên đời để dấu,
Gương soi hậu thế vẹn Nam-trung.
Thầy
để lời cho con rõ, cảnh vui-vẻ về sau của gia-quyến con,
Ðạo-đức soi gương, đem về chung một nẻo: Dầu cho sang vinh trăm
mối, tiền của muôn chung, mấy kẻ đặng tìm đến địa-vị an-nhàn
xủ áo phồn hoa, để gương soi hậu thế. Một nhà sau gặp-gỡ,
ngàn trước vẫn an-vui, ấy là nhứt môn hạnh-phúc vậy.
Thầy ban ơn các
con.
Thăng
Thánh-giáo của Chí-Tôn dạy:
Phải gắng công để rồi sẽ rõ đạo-đức làm thang để lên địa-vị
thanh-cao.
Ngày 20 tháng 12 Bính-Dần (23-1-1927)
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài Giáo-Ðạo Nam-Phương
Hỉ chư
môn-đệ, chư ái-nữ.
Rừng thiền ác xế khuất non Tần,
Vày-vã từ đây
khỏi nhọc thân.
Bền dạ tua thìn trau Ðạo Thánh,
Ra
công khá gắng đắp nền nhân.
Gặp chiều nhạn trở về
rừng trước,
Ðợi lúc thuyền nương lánh bến trần.
Mái tóc sương pha thiều nhặt-thúc,
Sanh-linh độ dẫn
hưởng Thiên-ân.
Chiều
thu nguyệt xế, non nhạn ngày thâu; lẩn-thẩn ngày tháng qua mau,
buổi xuân ngoảnh lại đà xa lắc. Nếu chẳng bền lòng theo nẻo
chánh, mà thoát lối sông mê, thì căn-quả trả vay, chẳng biết
ngày nào tiêu-tận đặng.
Non cao, suối lặng,
tìm đến rửa bụi hồng. Ðạo-đức làm thang, để lên địa vị thanh
cao, lánh khỏi đường tội-lỗi; thưởng-phạt hai đường gắng
công-trình sẽ rõ.
Thầy ban ơn cho các
con.
Thăng
Thánh-giáo của Chí-Tôn
khuyên: Gắng chịu khổ giữ lòng đạo-đức mà vẽ bước cho đời
sau, lập công-quả chờ ngày chung cuộc phục-hồi cảnh cũ.
Ngày 20 tháng 12 Bính-Dần (23-1-1927)
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài Giáo-Ðạo Nam-Phương
Hỉ chư
môn-đệ, chư ái-nữ.
N... nghe Thầy:
Ðộng-đình trở gót lại ngôi xưa,
Tuổi ấy qui-y nhắm
đã vừa.
Sân hoạn cùng đường gương ngọc rạng,
Nguồn đào để bước mảnh xuân thưa.
Nhàn chiều
nhặc-thúc đời vay trả,
Non xế quanh-co nẻo lọc-lừa.
Khổ-hạnh để lòng công-quả gắng,
Lánh trần chi nệ
nỗi cay chua.
Thầy
trước đ