Lời Tựa
NOEL 1925 -
Thánh Giáo của Ðức Ngọc Hoàng Thượng Ðế đến xưng danh hiệu lần
đầu
và chỉ tên 12 người Môn đệ trước hết
3
Janvier 1926 - Thánh-giáo về việc thủ-cơ chấp-bút
20
Février 1926 - Thánh-giáo dạy phải hòa nhau để chung lo danh Ðạo
Thầy
và từ đây Thầy khởi sự dạy Ðạo
25
Fevrier 1926 - Thánh-giáo dạy cách lễ bái và thờ Thiên Nhãn
13 Mars
1926 - Thánh-giáo dạy rằng cái gì cũng có thiệt mà cũng có dối.
Thầy nói trước cho mà giữ lấy mình. Chung quanh các con Thầy thả
một lũ hổ lang để cắn xé các con, song trước Thầy đã cho mặc
thiết giáp v.v...
7 Avril
1926 - Thánh-giáo xưng danh Nhiên-Ðăng Cổ-Phật Thích-Ca Mâu-Ni,
Thái-Thượng Ngươn-Thỉ thị ngã, kim viết Cao-Ðài
8 Avril
1926 - Ðức Thích Ca giáng cơ mừng mở đạo. Thánh-giáo tiếp theo để
giải nghĩa Tam-Kỳ Phổ-Ðộ...
22
et 23 Avril 1926 - Thánh-giáo dạy sắp Thiên-Phong và lập thệ
24 Avril
1926 - Thánh-giáo dạy rằng từ trước Thầy đã lập ngũ chi đại-đạo
và kỳ ba nầy Thầy không giao chánh-giáo cho tay phàm nữa
26 Avril
1926 - Thánh-giáo phong Thánh lần đầu
30 Mai
1926 - Thánh-giáo dạy rằng dù cho trẻ con trong bụng cũng phải độ,
sao các con lại đuổi các thịện- nam, tín-nữ?. Trước Thầy giáng sanh
lập Phật-giáo, nay dùng huyền diệu mà giáo Ðạo chớ không giáng
sanh nữa
31 Mai
1926 - Thánh-giáo dạy rằng Thánh tâm dầu phải chịu khổn trần,
chất nó vẫn còn và khuyên độ rỗi nhơn sanh
5 Juin
1926 - Thánh-giáo xưng danh Thích Ca Như Lai kim viết Cao-Ðài Tiên-Ông
Ðại-Bồ-Tát và nhắc lại rằng trong Phật-Tông nguyên-lý đã cho
hiểu trước đến buổi hôm nay (là khai Ðạo Tam-Kỳ Phổ-Ðộ) khuyên
chư tăng hành Ðạo và không đặng nói Phật giả vô ngôn nữa
Mardi,
8 Juin 1926 - Thánh-giáo bằng Pháp văn vì có hai người Pháp hầu
đàn
27 juin
1926 - Thánh-giáo dạy nhạc-lễ
5
juillet 1926 - Thánh-giáo khuyên dạy một chức-sắc tên K.
15
juillet 1926 - Thánh-giáo dạy sắp đặt Ngọc-Ðàn
Samedi
17 Juillet 1926 - Thánh-giáo dạy thành lập nữ-phái
Samedi
17 Juillet 1926 - Thánh-giáo dạy truyền thọ bửu pháp và luyện Ðạo
Jeudi
22 Juillet 1929 - Thánh-giáo dạy về sự chết và sự hằng sống. Nếu
không có Thầy thì không có chi trong Càn-Khôn Thế-Giới nầy
Dimanche
25 Juillet 1926- Thánh-giáo dạy phải trau dồi hạnh đức cho phù hạp
với trách nhiệm.
Vendredi
30 Juillet 1926- Thánh-giáo dạy về tà dâm giới
Mercredi
4 Aout 1926- Thánh-giáo dạy rằng Thầy đến lập trường thi công quả.
Samedi
7 Aout 1926- Thánh-giáo cho biết sự phàm tục là mưu kế của tà mị.
Ðạo khai tà khởi.
9 Aout
1926- Thánh-giáo dạy các môn-đệ đầu tiên phải xuống Cần-Giuộc vì
tà mị muốn nhiễu hại môn-đồ. Tái cầu nhiều lần Thầy lập
Tam-Trấn, phong tịch Ðạo và lập thệ v.v...
Samedi
21 Aout 1926- Thánh-giáo dạy chư môn-đồ phái Minh-Ðường về việc tu
bất thành vì Ðạo bế
Dimanche,
22 Aout 1926- Thánh-giáo khuyên ông Ð. ăn năn sám hối và lấy công
chuộc tội
Vendredi
27 Aout 1926- Thánh-giáo dạy lập họ Thánh-tịch của chức- sắc và
buộc mỗi vị phải độ cho đặng ít nữa là 12 người
Samedi
11 Septembre 1926- Thánh-giáo dạy phải tập tánh khiêm nhượng mà độ
chúng
Vendredi,
17 Septembre 1926- Thánh-giáo dạy sắp đặt Thánh-Thất, tạo ngôi
Giáo-Tông, Chưởng-Pháp, Ðầu-Sư và quả Càn-Khôn
Samedi
18 Septembre 1926- Thánh-giáo dạy rằng: từ đây trong nước Nam duy có
một Ðạo chơn-thật là Ðạo Thầy đã đến lập
Mercredi
22 Septembre 1926- Thánh-giáo dạy phải biết tranh đấu để thắng tà
mị
Mecredi
29 Septembre 1926- Thánh-giáo dạy tập cử chỉ khác hẳn thế tình
Vendredi,1
Octobre 1926- Thánh-giáo Pháp văn cho vị Ðạo-Hữu người Pháp
Lundi
4 Octobre 1926- Thánh-giáo dạy rằng: nay Thầy giáng thế chọn: Nhứt
Phật, Tam Tiên, Tam-thập-lục Thánh thất-thập-nhị Hiền, tam-thiên
đồ-đệ
12
Octobre 1926- Thánh-giáo dạy mặc đồ bô vải
Dimanche
24 Octobre 1926- Thánh-giáo dạy rằng: Thầy là chư Phật, chư Phật là
Thầy v.v... và đồ lễ cúng như Tam-Bửu thì: Rượu là khí, bông là
tinh, trà là thần
15
tháng 9 năm Bính Dần- Thánh-giáo giao cho Hồ-Quang-Châu mở Ðạo
Trung-Kỳ. Tái cầu Thầy dạy chánh-trị với Ðạo chẳng buổi nào liên
hiệp cùng nhau
Mercredi
27 Octobre 1926- Thánh-giáo Pháp văn cho Ðạo-Hữu Pháp
28
Octobre 1926- Thánh-giáo Pháp văn cho Ðạo-Hữu Pháp
29
Octobre 1926- Thánh-giáo dạy về việc thử thất và từ đây quyền
thưởng phạt giao vào tay Lý Thái Bạch. Tái cầu Ðức Lý Giáo Tông
dạy về sự thưởng phạt
Vendredi
12 Novembre 1926- Thánh-giáo dạy về Cơ Huyền-diệu của kiếp luân
hồi
Samedi
20 Novembre 1926- Thánh-giáo phân đẳng-cấp chư chức-sắc và dạy
việc công cử
Mardi
23 Novembre 1926- Thánh-giáo giải thích việc xảy ra tại Từ-Lâm-Tự
Mercredi
24 Novembre 1926- Thánh-giáo dạy tiếp việc xảy ra tại Thánh-Thất
Dimanche
28 Novembre 1926- Thánh-giáo Pháp-văn cho Ðạo-hữu người Pháp
Jeudi
2 Décembre 1926- Thánh-giáo của Ðức Lý-Giáo-Tông dạy phân biệt
Nam-Nữ
Lundi
6 Décembre 1926- Thánh-giáo dạy phải ghi Ðạo và lòng chớ đem thói
ám muội mơ-hồ vào đường đạo-đức sau ăn năn rất muộn
6
Décembre 1926- Thánh-giáo về việc ông Thượng-Tương-Thanh đăng tiên
Ðàn
tại Chợ Lớn ngày 13-12-26- Thánh-giáo dạy nếu biết Ðạo thì phải
trọng Ðạo...
Mercredi
15 Dicembre 1926- Thánh-Giáo Pháp văn cho Ðạo-hữu người Pháp
Vendredi
17 Décembre 1926- Thánh-Giáo Pháp văn cho Ðạo-hữu người Pháp
Dimanche
19 Décembre 1926- Thánh-giáo dạy về sự chuyển kiếp của con người
và của tà-quái. Nếu không tu hành thì không khỏi luân hồi
Ðại-Ðàn
Chợ Lớn ngày 20-12-26- Thánh-giáo dạy về việc lập Tân-Luật
24-12-1926-
Thánh-giáo dạy vì sao phải lập Tân-Luật
Ðại-Ðàn
Chợ Lớn ngày 27-12-26- Thánh-giáo dạy làm việc phải theo ý Trời,
phạm nét vạy tà là cải Thiên luật Thần, Thánh chép biên
Cầu
kho, le 8 Janvier 1927- Thánh-giáo dạy khá đem hết trí lực thi thố
chớ sụt-sè
Chợ
Lớn, le 10-1-1927- Thánh-giáo dạy phận sự muốn được hoàn toàn cần
phải bền chí khổ tâm
Tây-Ninh
16-1-27- Thánh-giáo dạy dâng và tiếp Tân-Luật
17-1-27-
Thánh-giáo dạy rằng Thầy đến lập đạo thì phải vì đạo đức mà đạt
đến phẩm vị cao thượng
Tây-Ninh
18-1-27- Thánh-giáo dạy giới-tửu
Ðàn
tại Ðình Mỹ-Lộc 18-1-27- Thánh-giáo dạy biết đạo là kẻ hữu phần
không biết đạo là kẻ vô duyên
Ðàn
tại Ðình Mỹ-Lộc 18-1-27- Thánh-giáo của Thần-hoàng Mỹ-lộc dạy
Ðạo cho dân chúng bổn thôn
Ðàn
tại An Hóa 22-1-27- Thánh-giáo dạy toàn nam, nữ cầu đạo và cho
một bài thi chung
26-1-27-
Thánh-giáo dạy phải tu mới thoát kiếp luân-hồi
Chợ
Lớn 31-1-27- Thánh-giáo dạy rán công thêm nữa để đi cho cùng bước
đường
Thánh-Thất
Cầu-Kho 1 Février 1927- Thánh-giáo dạy phải lưu tâm chấn-hưng nền
Ðạo
Tây-Ninh
1-Février-27- Thánh-giáo của Thượng-Chưởng-Pháp Tương mừng vui cho
Ðạo
Tây-Ninh
1-Février-27 -Thánh-giáo khen nhiều Chức-Sắc và phong thưởng, có
Ðức Lý-Giáo-Tông ban sắc phục cho nữ-phái
Tây-Ninh,5
Février 1927- Thánh-giáo Ðức Lý về việc Ngài khẩn-cầu cho các
thành Sài Gòn, Chợ Lớn, Gia Ðịnh, Huế, Hải Phòng,Hà Nội khỏi tội
nhưng không đặng
24-12-26
(27???) - Thánh-giáo dạy sửa mình và thương yêu nhau
Février
1927 - Thánh-giáo đức Quan-Âm Như-Lai khuyên chung hiệp nhau mà hành
đạo và dìu dắt đàn sau bước tới
Février
1927 - Thánh-giáo thăng chức Văn-Xương cho Thần-Hoàng Long-Thành
13
Février 1927 - Thánh-giáo nói về sở dụng thiêng-liêng và sở dụng
phàm-trần của Hiệp-Thiên-Ðài
Cầu-Kho,
19 Février 1927 -Thánh-giáo dạy: Thầy ước sao các con biết tự lập
và cho đủ tư cách
Khai
Ðàn tại Phước-Long-Tự, (Chợ-Ðệm) 1 Mars 1927 - Thánh-giáo hỏi: vậy
chớ trí khôn của con người mà toàn nhơn loại đều có, khi rốt cuộc
thì trí khôn ấy đi đâu?
Ðại-Ðàn
Cầu-Kho - 5 Mars 1927 -Thánh-giáo dạy: nếu muốn đắc quả thì chỉ có
một đều phổ-độ chúng-sanh mà thôi
5 Avril
1927 - Thánh-giáo dạy: phải dụng chí Thánh Thầy đã un-đúc mà dìu
dắt sanh linh
12 Avril
1927 - Thánh-giáo dạy rằng kẻ vô tâm trở lòng phá Ðạo thì hình
phạt sẽ chất đầy
15
Avril 1927 (Phú-nhuận) - Thánh-giáo dạy phải tự lập, đừng đợi
Thầy bồng ẵm
20 Avril
1927 -Thánh-giáo Ðức Lý dạy sự ghét lẫn và sự vô tình nếu đem
vào nền Ðạo mà gieo truyền cho nhau, thì sẽ làm cho chúng sanh càng
hiềm thù nhau.
27-4
năm Ðinh Mão (27-5-1927)- Thánh-giáo dạy rằng: Thầy lấy lẽ công
bình thì phải chiếu Thiên-điều rồi con cái Thầy phải đọa trầm
luân đời đời kiếp kiếp
Séance
du 29 Mai 1927 - Thánh-giáo dạy rằng: nền đạo lập nên là nhờ lòng
đạo-đức và tánh khiêm cung của mỗi môn-đồ. Nếu vào Ðạo mà còn
bôn- chôn tranh-lướt theo thói thường thì dầu có bao nhiêu đạo-hữu
và bao nhiêu công quả cũng chẳng qua là một trường ngôn-luận của
thế- gian đó thôi
1 Juin
1927 - Thánh-giáo dạy mối đạo phải trải qua lắm nỗi gay go để gieo
mối chánh truyền cho đoàn hậu tấn (có dạy đến việc ngưng cơ bút)
Juillet
1927, Minh-Lý-Ðàn - Thánh-giáo Ðức Chí-Tôn cho hay Thầy có hội chư
Tiên Phật để thương nghị về sự lập đạo tại Nam-quốc và dặn đừng
nghịch lẫn nhau
Cuối Hạ Ngươn nầy, nhơn loại phần nhiều dụng hết trí não xu
hướng vào lối văn minh vật-chất; món ăn đủ sơn trân hải vị; chỗ
ở lại nguy nga đài các: y phục tiện dùng gấm nhiễu che thân, ra
một tấc đường thì có ngựa xe đỡ gót. Các lạc thú hiện thời trên
cõi tạm nầy làm cho con người mê mẩn; rồi đua chen nhau tranh giành
phúc lộc; lăng-xăng xạo-xự trên chốn võ-đài; mạnh đặng, yếu
thua khôn còn, dại mất. Phần đông bực thông minh , lại đem trí
khôn làm món binh khí hại người; kẻ tước trọng lại dùng thế
quyền mà đè ép dân đen ra bạc trắng. Quanh năm chỉ lo xác thân
hưởng điều khoái lạc, vợ ấm con no, được ngày nào vui ngày ấy;
cho kiếp chết là kiếp mất; gọi Thiên-đường, Ðịa ngục là câu
chuyện hoang-đàng. Bậu bạn lỗi câu tín-nghĩa, vợ chồng quên đạo
tào- khương; mảng vụ chữ kim thời mà phong dời tục đổi. Than ôi!
Lượng sóng văn-minh tràn dập tới đâu thì nền luân-lý ngửa
nghiêng tới đó.
Nếu Ðạo-Trời không sớm mở lần ba, nền phong hóa mối cang-
thường, sau vì đó mà hư hoại.
Ðức Ngọc Hoàng Thượng Ðế vì đức háo sanh, không nỡ ngồi xem
nhơn-sanh sa vào nơi tội lỗi nên dụng quyền-diệu tiên-thiên giáng
cơ giáo Ðạo; hơn một năm trường tô vẽ biết bao lời châu tiếng
ngọc. E dụng văn từ cao xa người thường không rõ lý, rồi ra dạy
cũng như không, nên Ðấng Chí-Tôn tiện dùng quốc-âm cho dễ hiểu.
Chư Ðạo-Hữu nhập-môn sau thời kỳ ngưng cơ bút không hữu hạnh
mà nghe đến lời vàng tiếng ngọc của Ðức Ðại-Từ-Bi. Nay Hội-Thánh
trích lục những Thánh-Ngôn giáng cơ dạy Ðạo, in làm hai bổn để
truyền bá cho mọi người thông hiểu.
Thiết tưởng, trong Ðạo-Hữu, dầu xưa dầu mới, ai có Ðạo-tâm mà
không tiếp được Thánh-Ngôn nầy lại không hết dạ hoan nghinh?
Vậy xin chư Ðạo-Hữu, chư Thiện-Nam, Tín-Nữ, hết lòng trân-trọng,
vì là lời châu ngọc của Phật-Trời. Cơn nhàn rảnh, nên lưu tâm
đọc đến trước là rõ thông mối Ðạo nhiệm mầu sau để trau giồi
đức hạnh của mình.
Nhà nào có Thánh-Ngôn là nhà đó treo được ngọn đèn
thiêng-liêng tỏ rạng vậy.
Tòa-Thánh Tây-ninh
Hai mươi mốt tháng mười năm Ðinh-Mão.
Hội Thánh Cẩn Từ
THÁNH-NGÔN
NOEL
1925
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài
Tiên Ông Ðại Bồ-Tát Ma-Ha-Tát
Giáo Ðạo Nam
Phương
Muôn kiếp có Ta nắm chủ quyền,
Vui lòng tu niệm hưởng
ân Thiên
Ðạo mầu rưới khắp nơi trần thế,
Ngàn tuổi
muôn tên giữ trọn biên.
Ðêm nay, 24 Décembre phải vui mầng vì là ngày của ta xuống trần
dạy Ðạo bên Thái-Tây (Europe).
Ta rất vui lòng mà thấy đệ-tử
kính mến ta như vậy.
Nhà nầy sẽ đầy ơn Ta (Nhà của M. C...).
Giờ ngày gần đến, đợi lịnh nơi Ta.
Ta sẽ làm cho thấy huyền
diệu đặng kính mến Ta hơn nữa.
CHIÊU KỲ TRUNG độ dẫn HOÀI sanh,
BẢN đạo khai SANG QUÍ
GIẢNG thành;
HẬU ÐỨC TẮC CƯ Thiên Ðịa cảnh.
HƯỜN
MINH MÂN đáo thủ đài danh.
(Mười hai chữ lớn
trong ba câu trên là tên của mười hai người môn đệ trước hết là
của Ðức Ngọc-Hoàng-Thượng-Ðế, còn ba chữ xiêng lớn trong câu
chót là tên ba vị hầu đàn).
3
Janvier 1926
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài
Tiên Ông Ðại Bồ-Tát Ma-Ha-Tát
Giáo Ðạo Nam
Phương
Thủ cơ - Chấp bút
Thủ cơ hay là chấp bút phải để cho thần, tâm, tịnh mới xuất
Chơn-Thần ra khỏi phách, đặng đến hầu Thầy nghe dạy:
Khi chấp thủ thì tay tuân theo Chơn-Thần nói lại mà viết ra,
mường- tượng như con đặt để, con hiểu đặng vậy.
CHƠN-THẦN là gì?
Là nhị xác thân (périspit) là xác thân thiêng-liêng. Khi còn ở
nơi xác phàm thì rất khó xuất riêng ra đặng, bị xác phàm kéo níu.
Cái Chơn-Thần ấy của các Thánh, Tiên, Phật là huyền diệu vô
cùng, bất tiêu, bất diệt. Bậc chơn tu khi còn xác phàm nơi mình,
như đắc đạo, có thể xuất ra trước buổi chết mà vân du thiên
ngoại. cái Chơn-Thần ấy mới đặng phép đến trước mặt thầy.
Như chấp cơ mà mê, thì Chơn-Thần ra trọn vẹn khỏi xác. Thầy mới
dạy nó viết chữ chi đó, nó đồ theo; Thầy nói tên chữ, xác nó
cầm cơ viết ra ngoài, nói tên chữ trật, nó nghe đặng không chịu:
Thầy buộc viết lại và rầy kẻ đọc trật ấy.
Còn chấp bút, khi Thầy đến thì làm cho Thần con bất định một
lát, cho Thần xuất ra nghe Thầy dạy, còn tay con tuân theo mà viết,
ấy là một phần của con, một phần của Thầy hiệp nhứt, mới thấu
đáo Càn-Khôn, tinh thông vạn vật đặng.
Trước khi thủ cơ hay là chấp bút, thì phải thay y phục cho sạch
sẽ, trang hoàng tắm gội cho tinh khiết; rồi mới đặng đến trước
Bửu- Ðiện mà hành sự, chẳng nên thiếu sót mà thất lễ. Nếu chấp
cơ phải để ý thanh bạch không đặng tưởng đến việc phàm. Tay chấp
cơ cũng phải xông hương khử trược, tịnh tâm một lát, rồi phải để
tinh thần tấn mà xuất ngoại xác đến hầu dạy việc. Phải có một
chơn-linh tinh tấn mới mầu nhiệm huyền diệu; phải trường trai mới
đặng linh-hồn tinh tấn; phải tập tánh chí Thánh, Tiên, Phật mới
phò cơ dạy đạo cả chúng sanh. Kẻ phò cơ chấp bút cũng như
Tướng-Soái của Thầy để truyền Ðạo cho thiên hạ. Các con đừng
tưởng việc bút cơ là việc tầm thường. Còn việc truyền thần lấy
điển quang, thì ai ai cũng có điển trong mình, nó tiếp điển ngoài
rồi thần của nó viết ra, có khi trúng, có khi trật.
Vậy khi nào chấp cơ phải đợi lịnh Thầy rồi sẽ thi hành.
20 Février 1926
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài
Tiên Ông Ðại Bồ-Tát Ma-Ha-Tát
Giáo Ðạo Nam
Phương
Bửu tòa thơ-thới nở thêm hoa,
Mấy nhánh rồi sau cũng
một nhà,
Chung hiệp ráng vun nền Ðạo-Ðức,
Bền lòng
son sắt đến cùng Ta.
Nguồn Tiên tầm Ðạo dễ gì đâu?
Quyền phép Càn-Khôn
một túi thâu
Thoát xác xưa tầng tu vạn kiếp,
Ðộ hồn
nay gội khắp năm châu,
Tìm hiền lắm lúc gieo nguồn Ðạo,
Cải dữ đòi phen cổi mạch sầu,
Trần khổ dầu ai chơn
muốn lánh,
Ngày thành Chánh-Quả có bao lâu?
Cái nhánh các con là nhánh chính mình Thầy làm chủ, sau các con
sẽ hiểu.
Thầy vui muốn cho các con thuận hòa cùng nhau hoài, ấy là lễ
hiến cho Thầy rất trân trọng. Phải chung lo cho danh Ðạo Thầy.
Ðạo Thầy tức là các con, các con tức là Thầy, phải làm cho
nhau đặng thế lực, đừng ganh gổ nghe! Các con giữ phận làm tùy ý
Thầy muốn, ngày sau sẽ rõ thấu ý muốn của Thầy.
Vào vòng huynh đệ khá thương nhau,
Một đức trổi hơn
một phẩm cao.
Quyết chí Thiên-Ðường mau bước tới,
Phải
nhiều máu thịt mới đồng bào.
Các con phải hiểu rằng: Thầy, là huyền diệu thế nào? Cách
dạy, Thầy buộc tùy thông minh mỗi đứa mà dạy.
Dầu cho Thầy
phàm tục cũng phải vậy; nếu đứa dở mà dạy cao kỳ, nó biết đâu
mà hiểu đặng.
Thầy cấm không cho dị nghị việc người; nhứt là
đạo-hữu của các con thì đừng phạm đến kẻo tội nghiệp; chi chi
cũng phải nhớ quyết rằng có Thầy trong đó.
Chẳng quản đồng tông mới một nhà
Cùng nhau một Ðạo
tức một cha,
Nghĩa nhân đàng gởi thân trăm tuổi,
Dạy
lẫn cho nhau đặng chữ hòa.
Thầy dặn các con một điều; nhứt nhứt đều đợi lịnh thầy chẳng
nên lấy tứ riêng mà phán đoán chi hết. Phận sự trách-nhậm các
con, Thầy đã định trước, song giờ ngày chưa đến; phải tuân theo lời
Thầy, nghe!
Từ đây Thầy khởi sự dạy Ðạo cho.......................
Trên Bạch-Ngọc-Kinh có đủ Nam và Nữ; các con chớ lầm tưởng là
phân biệt. Có các đấng Nữ-Tiên, Nữ-Phật còn lớn quyền thế hơn
Nam nhiều.
TR...........ã thọ mạng nơi thầy, con đi đâu Thầy theo đó; Lời
Ðạo-Ðức trong miệng con nói ra, ấy là lời của Thầy bố-hóa tâm
trí con đặng đi truyền Ðạo; tùy cơ mà dạy kẻ; một mình con đâu đủ
sức mà phục người. Chẳng luận là Nam hay Nữ, bất kỳ là nước
nào, nó muốn biết Ðạo Lý con phải độ, biểu chúng nó đến nghe
Thầy dạy, mới có thế nó tu-hành đặng; trước con không nên buộc
chúng nó lắm.
Thầy nói một lần từ đây nhớ lấy: dầu cho đá,
sắt, cây cỏ mà nghe đến Thánh-Ngôn nơi Thầy mà con nói ra, cũng
hoan nghinh, huống lựa là người,con nhớ và an lòng.
Ðã thấy ven mây lố mặt dương
Cùng nhau xúm xít dẫn
lên đường
Ðạo cao phó có tay cao độ
Gần gũi sau ra
vạn dặm trường.
Thầy đã hàng ngày nói với con rằng: Muôn việc chi Thầy đã
bố-hóa vào lòng con. Như con tính điều chi, tức Thầy đã định rồi.
Con không cần nặng lòng lo lắng. Ðạo cốt để cho kẻ hữu duyên.
Những kẻ nào đã làm môn đệ của "Tà-thần Tinh-quái" thì không
thế gì làm môn đệ Thầy đặng.
Lẽ chánh tự nhiên có lẽ tà
Chánh Tà hai lẽ đoán sao
ra;
Sao ra Tiên Phật người trần tục,
Trần tục muốn
thành phải đến Ta
... Những kẻ đã hưởng hết phúc hậu từ mấy đời trước, nay lại
còn phạm Thiên-Ðiêu, thì tội tình ấy thế chi giải nổi. Mấy con
biết luật hình thế gian còn chưa tư vị thay, huống là Thiên-Ðiều thì
tránh sao cho lọt? Dầu các con như vậy, thì Thầy cũng lấy oai linh
ấy mà trừng-trị chớ không tư vị bao giờ. Phải lo sợ tội tình cho
lắm; phải có sợ mới có giữ mình; phải biết sợ phải biết giữ
mình, phải hiểu rõ rằng: "Thiên-Ðịa vô tư" đừng ỷ là
"Ðại-Từ-Phụ" mà lờn oai nghe các con.
23 Fevrier 1926
Dạy trẻ con trước toan dạy mình
Cái công giáo-hóa cũng đồng
sinh
Ðạo đời tua biết đời rằng trọng,
Một điểm quang-minh
một điểm linh
Thi-Hứa Giáo-Tập
Nghĩa là: sấp nhỏ của con dạy,sau cũng nên người ở đời. Ấy là
Ðời. Nếu biết trọng Ðời thì gắng dạy nó nên hiền.
Một điểm quang minh là một hồn người; là vật tối linh của Thầy
trân trọng. Nếu con muốn làm lành thì gắng dạy mấy hồn ấy đặng
hiền (Lời giải hai câu thi sau).
25 Fevrier 1926
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài
Tiên Ông Ðại Bồ-Tát Ma-Ha-Tát
Giáo Ðạo Nam
Phương
TRUNG vô giữa bái lễ cho Thầy coi...
Con làm lễ trúng,song mỗi gặt,con nhớ niệm câu chú của Thầy:
"NAM-MÔ CAO-ÐÀI TIÊN-ÔNG Ð I-BỒ-TÁT MA-HA-TÁT"
Ðại lễ là làm lễ ba lần
Lần đầu dâng hương và hoa,
Lần giữa dâng rượu.
Lần chót dâng trà.
Phải chính mình con dâng các lễ ấy.
Khi bái lễ, hai tay con chắp lại, song phải để tay trái ấn TÝ,
tay mặt ngửa ra nằm dưới, tay trái để lên trên.
Từ đây (25-2-26) 13 tháng Giêng năm Bính-Dần, con phải may riêng
một bộ áo lễ, tay rộng, cổ trịch, như áo Ðạo, nhưng phải gài chín
mối, màu xanh da trời. Con nhớ mang giày gai đặng hầu Thầy, còn
nhứt nhứt đều để cẳng không hết.
Lạy là gì?
Là tỏ ra bề ngoài, lễ kỉnh trong lòng.
Chắp
hai tay lại là tại sao?
Tả là Nhựt, hữu là Nguyệt, vị chi Âm-Dương; Âm-Dương hiệp nhứt
phát khởi Càn-Khôn, sanh sanh hóa hóa. Tức là Ðạo.
Lạy kẻ sống thì hai lạy là tại sao?
Là nguồn cội của nhơn-sanh lưỡng hiệp Âm-Dương mà ra. Ấy là
Ðạo.
Vong phàm bốn lạy là tại sao?
Là vì hai lạy là của phần
người, còn một lạy Thiên, một lạy Ðịa.
Lạy Thần lạy Thánh thì
ba lạy là tại sao? Là lạy đấng vào hàng thứ ba của Trời, và
cũng chỉ rằng lạy Tinh-Khí-Thần hiệp nhứt. Ấy là Ðạo.
Lạy Tiên lạy Phật thì chín lạy là tại sao?
Là tại chín Ðấng
Cửu-Thiên khai hóa.
Còn lạy Thầy mười hai lạy là tại sao?
Các con không biết
đâu?
Thập nhị Khai-Thiên là Thầy,Chúa cả Càn-Khôn-Thế-Giái;nắm
trọn thập nhị Thời-Thần vào tay; số mười hai là số riêng của
Thầy.
... Chưa phải hồi các con biết tại sao vẽ Thánh-Tượng "Con Mắt"
mà thờ Thầy, song Thầy nói sơ lược cho hiểu chút đỉnh.
Nhãn thị chủ tâm
Lưỡng quang Chủ Tể.
Quang thị
Thần,
Thần thị Thiên,
Thiên giả, Ngã giả.
Thần là khiếm khuyết của cơ mầu-nhiệm từ ngày Ðạo bị bế. Lập
"Tam-kỳ Phổ-độ" nầy duy Thầy cho Thần hiệp Tinh-khí đặng đủ "Tam
Bửu" là cơ mầu-nhiệm siêu phàm nhập Thánh.
Các con nhớ nói vì cớ nào thờ con mắt THẦY cho chư Ðạo Hữu
nghe.
Phẩm vị Thần, Thánh, Tiên Phật từ ngày bị bế Ðạo, thì luật lệ
hỡi còn nguyên, luyện pháp chẳng đổi, song Thiên-Ðình mỗi phen
đánh tảng "Thần" không cho hiệp cùng "Tinh-khí".
Thầy đến đặng hườn nguyên Chơn-Thần cho các con đặng đắc Ðạo.
Các con hiểu "Thần cư tại Nhãn";. Bố trí cho chư Ðạo-Hữu con hiểu
rõ. Nguồn-cội Tiên Phật do yếu nhiệm là tại đó. Thầy khuyên con
mỗi phen nói Ðạo hằng nhớ đến danh Thầy.
13 Mars 1926
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài
Tiên Ông Ðại Bồ-Tát Ma-Ha-Tát
Giáo Ðạo Nam
Phương
Thầy cho các con biết trước đặng sau đừng trách rằng quyền
hành Thầy không đủ mà kềm thúc trọn cả Môn-đệ.
Các con đủ hiểu rằng: Phàm muôn việc chi cũng có thiệt và
cũng có dối; nếu không có thiệt thì làm sao biết đặng dối; còn
không có dối, làm sao phân-biệt cho có thiệt... Cười...
Thầy nói cho các con hiểu rằng: muốn xứng đáng làm Môn-đệ
Thầy là khổ hạnh lắm. Hễ càng thương bao nhiêu thì Thầy lại càng
hành bấy nhiêu. Như đáng làm môn-đệ Thầy thì Bạch-Ngọc-Kinh mới
chịu rước, còn ngã thì cửa Ðịa-Ngục lại mời. Thương thương ghét
ghét, ai thấu đáo vậy ôi!
Bởi vậy cho nên Thầy chẳng vì ghét mà không lời khuyến dụ;
cũng chẳng vì thương mà không sai qủy dỗ dành. Thầy nói trước cho
các con biết mà giữ mình; chung quanh các con, dầu xa, dầu gần,
Thầy đã thả một lũ hổ-lang ở lộn với các con. Thầy hằng xúi
chúng nó thừa dịp mà cắn xé các con; song trước Thầy đã cho các
con mặc một bộ thiết giáp, chúng nó chẳng hề thấy đặng là đạo
đức của các con.
Vậy ráng gìn-giữ bộ thiết-giáp ấy hoài cho tới ngày các con
hội hiệp cùng Thầy.
Nghe và ráng tuân theo.
Vĩnh-Nguyên-Tự, 7 Avril 1926
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài
Tiên Ông Ðại Bồ-Tát Ma-Ha-Tát
Giáo Ðạo Nam
Phương
Nhiên-Ðăng Cổ-Phật thị ngã
Thích-Ca Mâu-Ni, thị
ngã,
Thái-Thượng Ngươn-Thỉ thị ngã,
Kim viết
Cao-Ðài
8
Avril 1926
Thích-Ca Mậu-Ni Phật
Giáng Cơ
Thích-Ca Mậu-Ni Phật,
Chuyển Phật-Ðạo
Chuyển
Phật-Giáo,
Chuyển Phật-Tăng quy nguyên Ðại-Ðạo,tri
hồ chư chúng sanh!
Khánh hỉ! Khánh hỉ! Hội đắc Tam-kỳ Phổ-độ; chư Thần, Thánh,
Tiên, Phật đại hỉ phát đại tiếu. Ngã vô lự tam đồ chi khổ. Khả
tùng giáo Ngọc Ðế Viết Cao-Ðài Ðại Bồ Tát Ma Ha Tát.
CAO-ÐÀI
Lịch con nghe Phật Như-Lai nói chưa?
Tam-kỳ Phổ-độ là gì?
Là Phổ-độ lần thứ ba,
Sao gọi là Phổ-độ? Phổ-độ nghiã
là gì?
Phổ là bày ra.
Ðộ là gì
Là cứu chúng sanh.
Muốn trọn hai chữ Phổ-độ phải làm thế nào?
Chúng sanh là
gì?
Chúng sanh là toàn cả nhơn-loại, chớ không phải lựa chọn
một phần người như các con tính rối.
Muốn trọn hai chữ Phổ-độ
phải làm thế nào? Thầy hỏi? Phải bày bửu-pháp chớ không đặng
dấu nữa. Các con phải luyện cho thành, nội trong tháng năm này về
theo Trung đặng đi truyền Ðạo.
Nghe và phải tuân theo.
.... Phải mặc y phục như Trung, mà màu hồng.
22 et 23 Avril 1926 , 11 và 12 tháng 3 năm
Bính Dần.
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài
Tiên Ông Ðại Bồ-Tát Ma-Ha-Tát
Giáo Ðạo Nam
Phương
Ba con nghe dạy cuộc sắp Thiên-Phong:
Các con có vui không?
Ðạo phát trễ một ngày là một ngày hại nhơn-sanh. Thầy nôn
nóng nhưng mà Thiên-cơ chẳng nghịch đặng,nên phổ-thông
trắc-trở,vậy thì ba con (Trung, Cư, Tắc) cứ sắp đặt thế này:
Trung nghe, Con dời bài vị của Lý-Bạch để dưới tượng Thầy; con
dọn dẹp trong hết, để một cái ghế, kế một bên trang thờ; rồi để
trên một cái ghế lớn đặng làm ngôi giáo Tông; ba cái nữa để
sắp hàng theo ở dưới, đặng làm ngôi cho ba vị Ðầu-Sư. Con phải bao
bốn cái ghế ấy cho tinh khiết, con đem Thiên-Phục Giáo-Tông mà để
nơi ghế ở trên. Còn bộ Thượng-Thanh thì để giữa; bộ Ngọc-Thanh
bên Hữu, còn ghế bên tả con phải viết một miếng giấy đề chữ
"THÁI" cho lớn mà dán lên chỗ dựa.
Ngay chỗ bàn ngự của Thầy, phải để một cái ghế, trước ngôi ba
vị Ðầu-Sư, vọng một bài vị, biểu Lịch viết như vầy:
"CỬU THIÊN CẢM ỨNG LÔI THINH PHỔ HOÁ THIÊN TÔN" lại vẽ thêm
một lá buà "KIM QUANG TIÊN" để thông ngay ở giữa, ai ai ngó vào
cũng đều thấy đặng.
Bàn Thầy giáng cơ thì để trước vọng Ngũ-Lôi, khi giáng cơ rồi
thì dời đi cho trống chỗ đặng nhị vị Ðầu-Sư quỳ mà thề.
Con lại để thêm một cái bàn giữa bên cửa sổ, đằng trước ngó
vô.
Cư, nghe dặn: Con biểu Tắc tắm rửa sạch sẽ (xông hương cho nó)
biểu nó lựa một bộ quần áo tây cho sạch sẽ, ăn mặc như thường
đội nón...
Cười.....
Ðáng lẽ nó phải sấm khôi, giáp như hát bội, mà mắc nó nghèo,
Thầy không biểu.
Bắt nó đứng trên, ngó mặt ngay ngôi Giáo-Tông, lấy chín tấc
vải điều đắp mặt nó lạị.
Lịch, con viết một lá phù (Giáng-Ma-Xữ) đưa cho nó cầm.
Các con, phải cho thanh tịnh kể từ ngày nay, diệt tận phàm tâm
chớ nhơ một điểm, thì ngày ấy thề mới đặng.
Cư, khi đem Ba bộ Thiên-Phục đến vọng trên ba cái ngai thì con
phải chấp bút bằng nhang như mọi lần đặng Thầy trấn trong ba bộ
Thiên- Phục và ba ngai ấy, rồi mới kêu hai vị Ðầu-Sư đến quỳ
trước Bửu-Ngai của nó, đặng Thầy vẽ phù vào mình, khi hai vị
Ðầu-Sư vái rồi,phải đến trước Bửu-Ðiện của Thầy mà làm lễ
(mười hai lạy) và trước ngôi Giáo-Tông (chín lạy) rồi biểu Giãng
xướng lên: "Phục vị" thì hai người leo lên ngồi.
Cả hết thảy Môn-Ðệ phân làm ba ban,đều quỳ xuống biểu Tắc leo
lên bàn,con chấp bút bằng nhang,đến bàn Ngũ-Lôi đặng Thầy triệu
nó đến rồi mới tới trước mặt Tắc đặng Thầy trục xuất chơn-thần
nó ra: nhớ biểu Hậu. Ðức xông hương tay của chúng nó, như em có
giựt mình té thì đỡ.
Rồi biểu hai vị Ðầu-Sư xuống ngai,quỳ đến trước mặt Ngũ-Lôi,
hai tay chấp trên đầu quì ngay bùa (Kim-Quang-Tiên) mà thề như vầy:
" Tôi là Lê Văn Trung tự Thiên Ân là Thượng-Trung-Nhựt và
Lê Văn Lịch tự Thiên Ân là Ngọc-Lich-Nguyệt, thề Hoàng-Thiên,
Hậu-Thổ,trước Bửu-Pháp Ngũ-Lôi rằng làm trọn Thiên-đạo mà
dìu-dắt cả mấy em chúng tôi đều là Môn-Ðệ của Cao-Ðài
Ngọc-Ðế; nhứt nhứt do lịnh Thầy phân định, chẳng dám chuyên quyền
mà lập thành tả đạo; như ngày sau hữu tội thì thề có Ngũ-Lôi tru
diệt".
Ðến bàn Vi-Hộ Pháp cũng quỳ xuống,vái y vậy đều câu sau như
vầy:
" Như ngày sau phạm Thiên-Ðiều, thề có Hộ-Pháp đọa Tam-đồ
bất năng thoát tục" .
Rồi mới biểu Giảng-xướng lại nữa "Phục-Vị" thì nhị Ðầu-Sư trở
lại ngồi trên ngai, chư Môn-đệ đều đến lạy mỗi người hai lạy.
Tới phiên các Môn-đệ, từ người đến bàn Ngũ-Lôi mà thề rằng:
" Tên gì?....... Họ gì?...... Thề rằng: Từ đây biết một Ðạo
Cao- Ðài Ngọc-Ðế, chẳng đổi dạ đổi lòng, hiệp đồng chư Môn-đệ,
gìn luật lệ Cao-Ðài, như sau có lòng hai thì Thiên-tru, Ðịa-lục".
Tới trước bàn Hộ-Pháp, cũng thề như vậy, rồi mới đến lạy nhị
vị Ðầu-Sư.
24 Avril 1926
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài
Tiên Ông Ðại Bồ-Tát Ma-Ha-Tát
Giáo Ðạo Nam
Phương
Vốn từ trước Thầy lập ra Ngũ chi Ðại-Ðạo là:
Nhơn-đạo
Thần-đạo
Thánh-đạo
Tiên-đạo
Phật-đạo
Tuỳ theo phong hoá cuả nhân loại mà gầy Chánh-Giáo, là vì khi
trước Càn-vô đắc khán, Khôn vô đắc duyệt, thì nhơn-loại duy có
hành đạo nội tư phương mình mà thôi.
Còn nay thì nhơn-loại đã hiệp đồng. Càn-Khôn dĩ tận thức, thì
lại bị phần nhiều đạo ấy mà nhơn-loại nghịch lẫn nhau: nênThầy
mới nhứt định quy nguyên phục nhứt. Lại nữa, trước Thầy lại giao
Chánh-Giáo cho tay phàm, càng ngày lại càng xa Thánh-Giáo mà làm
ra cuộc Phàm-Giáo. Thầy lấy làm đau đớn, hằng thấy gần trót mười
ngàn năm, nhân-loại phải sa vào nơi tội lỗi, mạt kiếp chốn A-Tỳ.
Thầy nhứt định đến chính mình Thầy độ rỗi các con, chẳng chịu giao
Chánh-Giáo cho tay phàm nữa. Nhưng mà buộc phải tập Chánh-thể, có lớn nhỏ
đặng dễ thế cho các con dìu-dắt lẫn nhau,
anh trước em sau mà đến nơi Bồng-Ðảo.
Vì vậy Thầy mới lập ra có một phẩm Giáo-Tông nghiã là anh cả,
ba phẩm Ðầu-Sư, nghiã là Giáo-Hữu. Chẳng đặng một ai duới thế
nầy còn đặng phép nói rằng thế quyền cho Thầy mà trị phần hồn
của nhơn-loại. Ai có đức hạnh lớn thì mới ngồi đặng địa vị thầy
ban thưởng. Còn cả Môn-đệ ai cũng như ai, không đặng gây phe, lập
đảng; những kẻ nào phạm tội thì Thầy trục xuất ra ngoài, cho khỏi
đều rối loạn.
Ðêm 25 rạng mặt 26 Avril 1926
14 rạng mặt rằm tháng ba,năm
Bính-Dần.
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài
Tiên Ông Ðại Bồ-Tát Ma-Ha-Tát
Giáo Ðạo Nam
Phương
Kim triêu dĩ đảo Thiên-Trung-Quang,
Ám hiểu thế tình
tánh đức nan;
Chỉ đải thời lai Quang minh tụ,
Tả ban
thiểu đức, Hữu ban mang.
Ðức, Hậu, phong vi tiên-đạo phò cơ Ðạo-Sĩ.
Cư, phong vi Tá-Cơ
Tiên-Hạt Ðạo-Sĩ.
Tắc, phong vi Hộ-giá Tiên-đồng tá-cơ Ðạo-Sĩ.
Trung, Lịch, đã thọ sắc, cứ tước vị mà theo lịnh sắc mạng Ta.
Kỳ, phong vi Tiên-Sắc-Lang-Quân Nhâm-Thuyết-Ðạo-Giáo-Sư.
Bản, phong vi Tiên-đạo Công-Thần Thuyết-Ðạo-Sư.
Cư, tuân
theo lời Thầy truyền mà thi hành.
Trường-Sanh-Tự (Cần-Guộc)
Dimanche 30 Mai 1926 ,
19 tháng Tư năm Bính Dần
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài
Tiên Ông Ðại Bồ-Tát Ma-Ha-Tát
Giáo Ðạo Nam
Phương
Thầy chẳng hiểu thế nào chư Môn-đệ ám muội, dường ấy?
"Chiêu kỳ trung độ dẫn hoài sanh" là nghiã gì? Dầu cho trẻ con
trong bụng cũng phải độ; sao các con lại đuổi các thiện-nam
tín-nữ?
Hứa nhập - Khai môn.
Chư chúng sanh nghe:
Từ trước Ta giáng sanh lập Phật-Giáo gần sáu ngàn năm thì
Phật-đạo chánh truyền gần thay đổi. TA hằng nghe chúng sanh nói
Phật giả vô ngôn. Nay nhứt định lấy huyền diệu mà giáo-đạo, chớ
không giáng sanh nữa, đặng chuyển Phật-Giáo lại cho hoàn toàn.
Dường nầy, từ đây chư chúng sanh chẳng tu bị đọa A-Tỳ, thì hết
lời nói rằng: " Phật-Tông vô giáo " , mà chối tội nữa.
Ta nói cho chúng sanh biết rằng: Gặp Tam-kỳ Phổ-độ nầy mà
không tu, thì không còn trông mong siêu rỗi.
Tại đây là một nơi Ta khởi chế sự "Tế-lễ thờ phượng" lại.
Bổn hội nghe:
Giữa chùa gần hai trang thờ Quan-Âm Bồ-Tát va Quan-Thánh
Ðế-Quân, phải lập ra một điện để Thánh-Tượng Ta ở giữa. Bên mặt
Ta để tượng Quan-Âm, bên trái thì tượng Quan-Ðế: còn chư Tiên, chư
Thánh, chư Phật để hàng dưới. Xưng hiệu chùa la Ngọc Hoàng Tự.
Lundi 31 Mai 1926
20 tháng tư năm Bính Dần
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài
Tiên Ông Ðại Bồ-Tát Ma-Ha-Tát
Giáo Ðạo Nam
Phương
Trung con phải lên nhà G... bây giờ mà xem-sóc sắp đặt sự
thờ phượng theo bây giờ, cho tới ngày tác thành Tân-Luật.
G. Thầy khen con đó.
Thánh-tâm dầu phải chịu khỗn trần đi nữa, thì chất nó cũng vẫn
còn. Các con khác hơn kẻ phàm là duy tại bấy nhiêu đó mà thôi.
Kẻ phàm dầu ly hương thuở ấu-xuân đi nữa, lòng hằng hoài vọng.
Chí Thánh dầu bị đọa trần, lòng hãy còn nhớ hoài nơi Tiên-Cảnh.
Nếu chẳng vậy, ai có dám ra ưng thuận hạ thế cứu đời? Con chỉ tu
mà đắc đạo. Phải ngó đến hằng ức, thiên vạn kẻ nhơn-sanh chưa
đặng khỏi luân hồi, để lòng từ bi độ rỗi kẻo tội nghiệp.
Hội Phước-Tự Cần-Giuộc
Samedi 5 Juin 1926
Mùng năm tháng
tư Bính Dần
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài
Tiên Ông Ðại Bồ-Tát Ma-Ha-Tát
Giáo Ðạo Nam
Phương
Cư, đọc " Thánh-Ngôn ".
Tắc, tụng " Nhơn-Quả ".
Thích-Ca Như-Lai thị Ngã, dục cứu chúng sanh, tá danh Cao-ÐàI
Ðại-Bồ-Tát. Nhữ tri hồ?
Hữu ngả đô Thái-Ðầu Sư tại thử; nhỉ vô thức luyện Ðạo, Ngã
phái Ngọc-Ðầu-Sư chi giáo thọ Bửu-pháp.
Tam thập tứ vị Chúng-Sơn bất tri chơn lý luyện thành. Ngã vi
Chủ-Khảo giáo-hoá. Khả tuân Ngả mạng.
Nhữ đẳng tu thọ pháp, tu thọ pháp. Khâm tai.
Thích-Ca Như-Lai
Kim viết: Cao-Ðài Tiên-Ông Ðại Bồ-Tát
Chư-Sơn nghe dạy:
Vốn từ Lục-Tổ thì Phật Giáo đã bị bế lại, cho nên tu hữu công
mà thành thì bất thành; Chánh Pháp bị nơi Thần-Tú làm cho ra mất
Chánh Giáo, lập riêng pháp-luật buộc mối Ðạo-Thiền.
Ta vì luật lịnh Thiên mạng đã ra, cho nên cam để vậy, làm cho
Phật-Tông thất chánh có gần ba ngàn năm nay. Vì Tam-kỳ Phổ-độ,
Thiên-địa hoằng khai; nơi "Tây phương Cực-lạc" và "Ngọc-Hư-Cung" mật
chiếu đã truyền siêu rỗi chúng sanh. Trong Phật-Tông-Nguyên-Lý đã
cho hiểu trước đến buổi hôm nay rồi; tại Tăng Ðồ không kiếm chơn
lý mà hiểu.
Lắm kẻ đã chịu khổ hạnh hành Ðạo... Ôi! Thương thay! Công có
công mà thưởng chưa hề có thưởng, vì vậy mà TA rất đau lòng.
Ta đến chẳng phải cứu mình chư Tăng mà thôi; vì trong thế hiếm
bậc Thần, Thánh, Tiên, Phật, phải đọa hồng trần, TA đương lo cứu
vớt.
Chư tăng, chư chúng-sanh hữu căn, hữu kiếp, đặng gặp kỳ Phổ-độ
nầy là lần chót; phải rán sức tu hành, đừng mơ mộng hoài trong
giả luật. Chư-Sơn đắc Ðạo cùng chăng là do nơi mình hành Ðạo. Phép
hành Ðạo Phật-Giáo, dường như ra sái hết, tương tự như gần biến
"Tả-Ðạo-Bàn-Môn". Kỳ truyền đã thất. Chư-Sơn chưa hề biết cái sai
ấy do tại nơi nào; cứ ôm luật Thần-Tú thì đương mong mỏi về Tây-
Phương mà cửa Tây-Phương vẫn cứ bị đóng, thì cơ thành chánh quả do
nơi nào mà biết chắc vậy. Ta đã đến với huyền diệu nầy, thì từ
đây Ta cũng cho Chư-Tăng dùng huyền diệu nầy mà học hỏi; ngày sau
thì đừng đổ tội rằng vì thất học mà thất kỳ truyền, Chư-Tăng từ
đây chẳng đặng nói Phật giả vô ngôn nữa.
Mardi, 8 Juin 1926
26 tháng tư Bính Dần
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài
Giáo Ðạo Nam Phương
CAO-ÐÀI
(Hai người Langsa hầu đàn)
Ce n'est pas ainsi qúon se présente
devant Dieu.
THĂNG
Tái cầu.
Cao-Ðài, Le Très Haut
.
Ô! Race bénite! Je vais satisfaire ta curiosité. Humains,
savez-vous d'où vous veniez?
Parmi toutes les créatures existant sur ce globe terrestre, vous êtes
les plus bénis; je vous élève jusqúà Moi en esprit et en sagesse. Vous
avez toutes preuves pour vous reconnaitre par promotion céleste.
Le Christ est venu parmi vous. Il versait son saint sang pour la ré-
demption. Que profit avez-vous pendant presque deux mille ans de son
absence? Vous préchez son Évangile sans même le comprendre. Vous
dénaturez la signification de sa sainte doctorine. L'humanité souffre des
vicisstuudes de tous ses apôtres. Ils n'ont pas su suivre le même chemin
du calvaire de leur Maitre.
Le trône le plus précieux du mond est celui du premier de ses
disciples.
Cette doctorine, au lieu d'apporter à l'humanité la paix et la
concorde, lui apporte la dissension et la guerre.
Voilà pourquoi je viens vous apporter moi-même la paix tant promise.
Le Christ ne revient qúensuite.
Au revoir.... Vous apprendre encore beaucoup de choses après de mes
disciples.
Bản dịch ra Việt Ngữ
Mardi, 8 Juin 1926
26 tháng tư Bính Dần
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài
Giáo Ðạo Nam Phương
CAO-ÐÀI
(Hai người Langsa hầu
đàn)
Không phải cách chầu Trời như thế.
Thăng
Tái-Cầu
Cao-Ðài, Ðấng cao cả.
Hỡi nầy dân-tộc có diễm phước: Thầy sẽ làm thỏa mãn tánh
hiếu-kỳ của con. Là loài người, các con có biết tự đâu các con
đến chăng?
Trong vạn-vật hiện hữu trên qủa địa-cầu nầy, các con là kẻ
được ban ân huệ nhiều hơn cả. Thầy đem các con đến tận Thầy, bằng
cả tinh thần lẫn trí-huệ. Các con có đủ bằng chứng để tự biết
mình do sự thăng phẩm-vị thiêng-liêng.
Chuá cứu thế đã đến với các con. Người đã phải chịu đổ máu
Thánh để chuộc tội cho loài người. Trong 2000 năm vắng mặt Người,
các con đã làm gì hữu ích? Các con truyền-bá đạo Người, nhưng chính
các con cũng không hiểu chi cả. Các con lại làm sai-lạc bản-chất
tôn-chỉ của nền Thánh-giáo. Nhân-loại phải chịu đau khổ vì sự
biến thể của các Thánh Tông-Ðồ.
Chiếc ngai quý-báu nhứt trên thế gian nầy hiện là chiếc ngai
của vị đệ nhứt cao-đồ của Người.
Giáo-lý ấy đáng lẽ phải đem lại hòa bình và tương-ái cho loài
người, nhưng trái lại nó gây mầm chia rẽ và chiến tranh.
Bởi thế, nên nay chính Thầy phải đến để đem lại cho các con nền
hoà bình đã từng hứa hẹn.
Rồi đây Chúa cứu-thế sẽ trở xuống sau.
Thầy giã từ các con. Các con sẽ còn học-hỏi nhiều việc khác
nữa với mấy vị Môn-đồ của Thầy.
27 juin 1926
18 tháng 5 Bính Dần
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài
Giáo Ðạo Nam Phương
Nhơn, con phải khởi sự kể từ ngày nay cho tới ngày Ngọc-Ðàn
Vĩnh-Nguyên-Tự tập nhạc đủ lại hết. Như nhập lễ thì đừng đánh
trống Bác-Nhã, mà đánh Ngọc-Hoàng-Sấm, nghĩa là mỗi hồi mười hai
tiếng, đổ xuống đủ 12 hồi, ba lần như vậy.
Bạch-Ngọc-Chung cũng dọng ấy.
Khi nhập lễ xướng
"Khởi-Nhạc", thì phải đánh trống và đờn bảy bài cho đủ.
Chừng hiến lễ, phải đờn Nam-Xuân ba bài, vị Lễ Sanh phải hiến
lễ bảy lái, đi chữ Tâm. Tới khi thài, thì đờn "Ðảo-Ngũ-Cung", rồi
con lại bắt đầu đờn lại, cho chư Môn-đệ tụng kinh.
Lịch, Tân -Luật con lập, có Thầy giáng đủ lễ hết, vậy con
truyền cho chư Môn-đệ, đặng chúng nó y theo mà hành lễ.
Nghiã, con phải học xướng cho thuộc làu.
Biểu Ðức cũng vậy. Ba con phải nhớ lời thầy dặn cho kỹ nghe.
Mấy đứa con là: Nghiã, Hậu, Tràng, Cư, Tắc, Sang đều mặc đồ
trắng, hầu theo thứ lớp như vầy:
Nghiã, Ðức đứng xướng ngoài, là tại bàn thờ Hộ-Pháp, rồi
Hậu, Tràng đứng cặp kế đó; kẽ ba con, sau rốt hết; Tắc giữa, Cư
mặt, Sang trái.
Còn ba bàn thờ trong thì biểu Lịch lập lại như vầy:
Giữa Thượng-Ðàn
Hữu Ngọc-Ðàn.
Tả Thái-Ðàn.
Còn Thánh-vị của chư Môn-đệ đã dĩ vãng thì tùy theo
phái nó mà sắp kế theo bàn thờ Thầy.
Kỳ, Kim hầu xướng nội, là tại bàn thờ trong, biểu chúng nó
đứng như vầy:
Kỳ bên mặt, Kim bên trái.
Còn Bản, Giỏi, một cặp lễ sanh đầu, đi giữa với một cặp nữa,
là Tỷ với Tiếp;
Tả thì Nhơn với Tường, hữu thì Giảng với Kinh.
Lập ngoài cho đủ ba bàn vọng đều để chư Lễ-Sanh hầu.
Chừng nào nội xướng, thì để cho Lễ-Sanh điện lễ, cúng vật thì
để sẵn ngoài ba bàn; chừng Lễ-Sanh xướng, thì đem vô cho mấy vị
Chức-Sắc hiến lễ.
Trung, con phải cậy hai vị Lão Thành Minh-Ðường hầu trong, đặng
tiếp lễ Thượng-Ðàn; Ngọc-Ðàn thì Kính và Chương, còn Thái-Ðàn,
ngày ấy thầy lựa.
Cười.....
Ba bàn ngoài, thì mỗi bàn phải có hai viên chức-sắc hiến lễ.
Tương và Tươi tại giữa Thựơng-Ðàn.
Muồi và Vân, bên Ngọc-Ðàn, còn Thái-Ðàn ngày ấy Thầy định.
Cừơi...
Bản đứng dậy , Thầy vẻ đi chữ Tâm là sao, rồi Thầy mới dạy
tiếp đặng.
(Phết trước mấy dấu ngón chơn mặt, dơ lên, phết qua một cái,
đặng làm cái chấm... Ðứng hai chơn cho ngang nhau... Con phết đi,
đứng thụt lại).
Cư, con đi cho nó coi con.
Các con coi thầy đi đây nè.
Hiểu, lấy nước con.
Con đi thế nào thành hai chữ Tâm lộn ngược như vậy.
Cư đi trúng, đi lại nữa con.
Cư giỏi con, phải vậy, như con muốn cho ra bộ lịch sự, thì khi
chấm gót, con nhún bộ xuống một chút.
Cười.....
Giỏi, Bản... Thầy tiếp.
Ðọc lại, Nghiã.
Như Ngoại xướng điện "Trà" "Quỳ", chức-sắc đồng quì dưng trà
lên khỏi đầu. Một cặp Lễ-Sanh đầu ở giữa hầu, đặng cầm
Song-đăng bước lên. Khi xướng "Quì", thì cũng phết chơn trái, đá
chơn mặt, quỳ xuống cho đều với ba cặp Lễ-Sanh kia, chừng trống
nhạc đỗ thì lần lần đứng dậy cho đều, day mặt vào Bửu-Ðiện.
... Phải vậy con... Hễ đứng dậy rồi, xây mặt vào Chánh- Ðiện,
để song-đăng và cúng vật xuống ngay ngực; chừng trống đổ lần thứ
nhì, cung lên; nhạc lại khởi, thì xem nhịp mà đi bảy lái; chừng ấy
Thầy dặn Nhơn nó nhịp lại cho các con đi.
Cười...
Con Trung, con phải giữ y như nghi tiết mà hành lễ.
5 juillet 1926
Cao-Ðài
K..... Nghe Thầy dạy con.
Người ở dưới thế nầy, muốn giàu có phải kiếm phương thế mà
làm ra của. Ấy là về phần xác thịt. Còn Thần, Thánh, Tiên, Phật
muốn cho đắc đạo phải có công quả.
Thầy đến đô rỗi các con là lập thành một trường công đức cho
các con nên đạo. Vậy đắc Ðạo cùng chăng là nơi các con muốn cùng
chẳng muốn. Thầy nói cho con nghe. K... ôi! Nếu chẳng đi đến trường
Thầy lập mà đoạt thủ địa vị mình, thì chẳng đi nơi nào khác mà đắc
đạo bao giờ.
K.... con ôi! - Cửa Bạch-Ngọc-Kinh ít kẻ, chớ chốn A-Tỳ vốn
nhiều người. Con liệu mà hành đạo. Thầy thương con chừng nào, ngày
sau con càng ăn-năn tiếc chừng nấy.
Thầy đã hiểu lòng con ăn năn sám hối, nên Thầy đã tha tội
trước cho con rồi.
Phận sự con rất lớn, tại Ngọc-Ðàn con sẽ thọ lịnh.
15 juillet 1926
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài
Giáo Ðạo Nam Phương
Cư, Tắc, con phải đem bốn đứa nhỏ theo, rồi kiếm thêm tám
đứa nữa, chia ra mỗi hướng là ba đứa, con để:
An......... Ðông.
Bích.......Tây.
Tri......... Nam
Hoằng.....Bắc.
Biểu chúng nó cầm mỗi đứa một cây cờ nhỏ, phải làm thế nầy:
Xanh, Ðỏ, Trắng, Vàng, Ðen, mỗi hướng ba cây. Trung ương ba đứa bây
cầm. Như làm cờ vải chẳng kịp, thì mua giấy màu; bề dài cờ: chín
tấc tây, bề ngang ba tấc tây,cắt xéo xuống... Nghe và tuân theo.
Khi sắp đặt rồi, Cư, con sắp bút bằng nhang cho thầy trấn. Con
biểu Vân, khi trấn rồi, nó ở trong cho tới mãn lễ; nếu bước ra
ngoài, về điên đi mà chớ.
Biểu sắp nhỏ đại tịnh; Tắc nghe, con phải ngó chừng chúng nó
luôn luôn.
Biểu Lịch phát cờ cho sắp nhỏ, vì nó phải có đọc câu chú.
Samedi 17 Juillet 1926
8 tháng Sáu
Bính Dần
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài
Tiên Ông Ðại Bồ-Tát Ma-Ha-Tát
Giáo Ðạo Nam
Phươn
Ðường-thị! Thầy giao phe nữ cho con lập thành. Chẳng phải vì
đờn bà mà sớm nồi cơm, chiều trã cháo hoài.
Phần các con truyền đạo kỳ Phổ-độ nầy cũng lắm nặng nề; bao
nhiêu Nam tức bao nhiêu Nữ; Nam biết thành Tiên Phật, chớ Nữ lại
không sao? Thầy đã nói Bạch-Ngọc-Kinh có cả Nam và Nữ, mà phần
nhiều Nữ lấn quyền thế hơn Nam nhiều.
Vậy con phải tuân lịnh Thầy mà lập thành Nữ phái. Nghe và
tuân, Thầy hằng ở bên con, lo chung cùng con; con chớ ngại.
H..... Thầy giao Nữ-Phái cho con rộng quyền dạy dỗ làm chủ, chờ
Thầy thâu đến mà giao cho con, trách nhậm con Thầy sẻ chia bớt
với.
Ngọc-Ðàn (Cần-Giuộc)
17 Juillet 1926
8 tháng
Sáu Bính Dần
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài
Tiên Ông Ðại Bồ-Tát Ma-Ha-Tát
Giáo Ðạo Nam
Phương
Hỉ chư Môn-đệ, chư
Ái-Nữ
Ðại-hỉ! Ðại hỉ!
Ngọc-Ðầu-Sư khả tu truyền Pháp, thuyết Ðạo.
Kẻ nào trai giái đặng mười ngày đổ lên, thọ bửu-pháp đặng.
Chư Môn-đệ phải trai giái.
Vì tại sao?
Chẳng phải Thầy còn buộc theo cựu luật, song luật ấy rất nên
quý báu, không giữ chẳng hề thành Tiên, Phật đặng.
Thầy cắt nghiã:
Mỗi kẻ phàm dưới thế nầy đều có hai xác thân: Một phàm gọi
là corporel. Còn một thiêng liêng gọi là spirituel. Mà cái thiêng
liêng do nơi cái phàm mà ra, nên gọi nó là bán hữu hình, vì có
thế thấy đặng mà cũng có thế không thấy đặng.
Cái xác vô hình huyền diệu thiêng-liêng ấy do nơi Tinh-Khí- Thần
mà luyện thành.
Nó nhẹ nhàng hơn không khí.
Khi nơi xác phàm xuất ra, thì lấy hình ảnh của xác phàm như
khuôn in rập. Còn khi đắc đạo mà có Tinh-Khí, không có Thần, thì
không thế nhập mà hằng sống đặng.
Còn có Thần không có Tinh-Khí thì khó hườn đặng Nhị-xác-Thân.
Vậy ba món ấy phải hiệp mới đặng.
Nó vẫn là chất tức hiệp với không-khí Tiên-Thiên, mà trong khí
Tiên-Thiên thì hằng có điển quang. Cái chơn-thần buộc phải tinh
tấn, trong sạch mới nhẹ hơn không khí ra khỏi ngoài Càn-Khôn đặng.
Nó phải có bổn nguyên Chí-Thánh, Chí-Tiên, Chí-Phật mới xuất
Thánh, Tiên, Phật đặng.
Phải có một thân phàm tinh-khiết mới xuất Chơn-Thần tinh khiết.
Nếu như các con còn ăn mặn luyện Ðạo rủi có ấn chứng thì làm
sao mà giải tán cho đặng.
Như rủi bị hườn, thì đến khi đắc Ðạo, cái trược khí ấy vẫn còn,
mà trược khí thì lại là vật chất tiếp diễn (bon conducteur
d'électricité) thì chưa ra khỏi lằn không khí đã bị sét đánh tiêu
diệt. Còn như biết khôn thì ẩn núp tại thế mà làm một bậc Nhân
Tiên, thì kiếp đọa trần cũng còn chưa mãn.
Vì vậy Thầy buộc các con phải trường trai mới đặng luyện Ðạo.
Jeudi 22 Juillet 1929
13 Tháng Sáu
Bính Dần
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài
Tiên Ông Ðại Bồ-Tát Ma-Ha-Tát
Giáo Ðạo Nam
Phương
Sự chết, thường thế gian gọi chết là hết, là vì dốt không
biết Ðạo nên tưởng lầm.
Khắp trong nhân loại trong mặt Ðịa-Cầu này, phần đông vì kính
thờ Tà- quái mà Tà-quái vốn chứa sự chết thì tức nhiên chúng
nó ở trong vòng sự chết là phải tiêu diệt, thì biết bao giờ biết
đặng sự hằng sống là gì... Cười... Nếu Thầy không đến kịp, thì
các con cũng vẫn bị trong vòng sự chết.
Tà mị cũng như một hột luá bị hẩm mà thúi, thì thế nào mọc
đặng mà sanh bông trổ trái.
Còn bậc chơn tu tỉ như một hột giống tốt, hễ gieo xuống thì cây
lên, cây lên thì trổ bông, trổ bông rồi sanh trái, mà biến biến
sanh sanh càng tăng số. Vì vậy mà các con phải bỏ xác trần, mà
bông trái thiêng-liêng các con sanh hoá chơn-thần; chơn-thần lại
biến hằng muôn thêm số tăng lên hoài. Ấy là Ðạo. Bởi vậy một
chơn-thần Thầy mà sanh hoá thêm chư Phật, chư Tiên, chư Thánh, chư
Thần và toàn cả nhơn-loại trong Càn-Khôn Thế Giái; nên chi các
con là Thầy, Thầy là các con.
Như kẻ bên Phật Giáo hay tặng Nhiên-Ðăng là Chưởng-Giáo;
Nhiên- Ðăng vốn sanh ra đời Hiên-Viên-Huỳnh-Ðế.
Người gọi Quan-Âm là Nữ-Phật-Tông, mà Quan-Âm vốn là
Từ-Hàng-Ðạo- Nhân biến thân. Từ-Hàng lại sanh ra lúc Phong Thần
đời nhà Thương.
Người ta gọi Thích-Ca-Mậu-Ni là Phật-Tổ. Thích-Ca vốn sanh ra đời
nhà Châu.
Người ta gọi Lão-Tử là Tiên-Tổ-Giáo, thì Lão-Tử cũng sanh ra
đời nhà Châu.
Người gọi Jésus là Thánh-Ðạo Chưởng-Giáo, thì Jesus lại sinh
nhằm đời nhà Hớn.
Thầy hỏi vậy chớ ai sanh ra các Ðấng ấy?
Khí-Hư-Vô sanh có một Thầy. Còn mấy Ðấng Thầy kể đó,ai sanh?
Ấy là Ðạo. Các con nên biết.
Nếu không có Thầy thì không có chi trong Càn-Khôn Thế-Giái
nầy; mà nếu không có Hư Vô chi khí thì không có Thầy.
Dimanche 25 Juillet 1926
16 Tháng
Sáu Bính Dần
Cao-Ðài
Cười...
T... Con coi mặc Thiên-Phục có xấu gì đâu con?
Một ngày kia sắc phục ấy đời sẽ coi quý trọng lắm. Con ôi! Con
có biết những điều ấy bao giờ.
Cười...
Mấy đứa Lễ Sanh cốt để sắp đặt sự nghiêm trang trong đàn cầu
Thầy, chớ chẳng phải duy để đi lễ mà thôi, mỗi đại đàn phải đủ
mặt; chúng nó phải ăn mặc trang-hoàng, hai đứa trước, hai đứa sau,
xem sắp-đặt sự thanh tịnh. Thầy dặn các con như đàn nội chẳng
nghiêm, Thầy không giáng, ba con nhớ nghe!
Tr...,L...,K...,T... nghe:
Bốn con đã mang nơi mình mỗi đứa một cái trách nhậm chẳng phải
nhỏ. Thử nghĩ lập một nước còn dễ hơn dạy một người dữ đặng
hiền, huống chi trong Tam-kỳ Phổ-độ nầy các con phải độ rỗi cả
nhơn loại khắp cả năm Châu, thì trách nhậm ấy lớn lao là bực
nào? Cái hạnh và cái đức của các con nó phải phù hạp với cái
trách nhậm mới đặng. Các con là đèn và gương soi của nhơn-loại;
phải tập cho mình xứng đáng.
Các con có đặng hạnh phúc ấy là do học đặng mảy mún nơi Thầy,
mà Thầy dạy các con chẳng nghe, Thầy sai các con chẳng tuân...
Tu thân còn chưa xong thì thế nào mong mỏi thành Tiên Phật
đặng?...
Ngọc-Ðàn (Giồng ông-Tố)
Vendredi 30 Juillet 1926
21 tháng Sáu Bính Dần
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài
Tiên Ông Ðại Bồ-Tát Ma-Ha-Tát
Giáo Ðạo Nam
Phương
Tà-Dâm Giới
Vì sao tội Tà-dâm là trọng tội?
Phàm xác thân con người, tuy mắt phàm coi thân hình như một, chớ
kỳ trung nơi bổn thân vốn một khối chất chứa vàn vàn muôn muôn
sanh vật. Những sanh vật ấy câu kết nhau mà thành khối (la
formation des cellules). Vật chất ấy có tánh linh. Vì chất nuôi nấng
nó cũng đều là sanh vật; tỉ như rau, cỏ, cây, trái, lúa, gạo, mọi
lương vật đều cũng có chất sanh.
Nếu nó không có chất sanh thì thế nào tươi tắn và chứa sự
sống, như nó khô rũ thì là nó chết. Mà các con nào ăn vật khô
héo bao giờ. Còn như nhờ lửa mà nấu thì là phương pháp tẩy trược
đó mà thôi, chớ sanh vật bị nấu chưa hề phải chết.
Các vật thực vào tỳ vị, lại biến ra khí; khí mới biến ra huyết.
Nó có thể hườn ra nhơn hình, mới có sanh sanh tử tử của kiếp
nhơn-loại. Vì vậy một giọt máu là một khối chơn linh.
Như các con dâm qúa độ thì là sát mạng chơn linh ấy. Khi các con
thoát xác thì nó đến tận nghiệt đài mà kiện các con. Các con
chẳng hề chối tội đặng.
Vậy phải giữ gìn giới cấm ấy cho lắm.
Mercredi 4 Aout 1926
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài
Tiên Ông Ðại Bồ-Tát Ma-Ha-Tát
Giáo Ðạo Nam
Phương
Hỉ chư Môn-Ðệ chư nhu,
Nghe dạy:
Sự chơn thật và sự giả dối, mắt phàm các con đâu có thể phân
biệt đặng; một trường thử Thánh, Tiên, Phật vì vậy mà phải lập
nơi thế gian nầy; nếu buổi sanh tiền dẫu cho một kẻ phàm tục tội
lỗi biết đặng cơ quan mầu nhiệm cuả Ðấng Chí-Tôn là Trời đã sắp
đặt, thì cũng chẳng dám gây ra tội lỗi mà thôi, lại có thể đắc
Ðạo mà gẩm ghé phẩm vị Thần, Thánh, Tiên, Phật đặng nữa, huống
lựa là các đấng ấy, phải bị đọa trần mà biết mình hằng giữ thì
mầu nhiệm thử Thánh, Tiên, Phật chẳng có nghĩa lý gì hết. Vì vậy
mà Thầy hằng nói cùng các con rằng: một trường thi công-quả, các
con muốn đến đặng nơi cực lạc thì phải đi tại cửa nầy mà thôi.
Thầy lại khuyên nhủ các con rằng: Thầy đã đến chung cùng với các
con, các con duy có tu mà đắc đạo; phải đoái lại bá thiên vạn ức
nhơn-sanh còn phải trầm luân nơi khổ ải, chưa thoát khỏi luân hồi,
để lòng từ bi mà độ rỗi.
Nay tuy các con chẳng thấy đặng hành vi mầu nhiệm, mà chính mình
Thầy đã đến nói, các con cũng nên tin nơi thầy mà cho rằng lời
Thầy dạy là chơn thật. Nếu các con đợi đến buổi chung quy, hồn ra
khởi xác mới thấy cơ mầu nhiệm đặng, thì chừng ấy đã muộn rồi.
Vậy các con khá tuân lịnh dạy.
Samedi 7 Aout 1926
29 Tháng Sáu Bính
Dần
Cao-Ðài
Mầng mấy con
Mấy con nghe.
Những sự phàm tục đều là mưu kế cuả Tà-Mị Yêu-Quái cốt để
ngăn trở bước đường Thánh-Ðạo cuả các con. Những mưu qủi quyệt
ấy do lịnh Thầy dùng để thử các con. Thầy đã nói thầy thả một
lũ hổ-lang ở lộn cùng các con; nó hằng thừa dịp mà cắn xé các
con, song trước Thầy đã cho con mặc một bộ thiết-giáp, chúng nó
chẳng hề thấy đặng là đạo-đức của các con. Thầy lại khuyên các
con gìn-giữ bộ thiết-giáp ấy cho tới ngày hội hiệp cùng Thầy. Ấy
vậy Ðạo là vật rất hữu ích như giáp hữu ích cho thân các con; nếu
các con bỏ giáp thì thân các con ra trần lỗ; còn bỏ Ðạo thì các
con ở dưới phép Tà-Thần.
... Các con chớ ngại. Ngày nay Ðạo đã khai tức là Tà khởi. Vậy
thì các con phải hết lòng, hết sức mà gìn giữ lấy thân mình; đã
chẳng phải giữ mình cho các con mà thôi, lại còn gìn giữ cả
Môn-đệ Thầy nữa.
Thầy nói cho các con hiểu trước rằng: Cả Môn-đệ Thầy đã lựa
chọn lọc lừa, còn lối nữa phần vì Thầy cho Yêu quái lấy danh
Thầy mà cám dỗ... Cười... Ðị bao nhiêu đều mất bấy nhiêu. Các con
chớ buồn vì Thiên-Cơ phải vậy. Thi nhiều đậu ít lá lẽ hằng. Các
con liệu phương thức mà nâng đỡ đức-tín của Môn-đệ cao lên hàng
ngày; ấy là công quả đầu hết.
9
Aout 1926 , 1 tháng 7 năm Bính Dần (Giờ Ngọ)
Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế
Viết Cao-Ðài
Giáo Ðạo Nam Phương
Thầy mầng các con.
Thơ, con dắt mấy em đi Cần-Giuộc, vì Tà-Mị muốn nhiễu hại Môn
Ðệ Thầy ở dưới.
Quan-Thánh và Quan-Âm đang đợi các con xuống... Ði lập tức. Còn
Trung chẳng hề gì, để nó lo việc gấp cuả gia đình nó.
(Thơ, Hậu, Nghiã, Tràng, Cư, Tắc, Sang xuống tới Cần-Giuộc
hồi 1 giờ rưỡi, vì không thấy sự chi động tĩnh cần kíp, nên trì
hưỡn tới 3 giờ chiều mới cầu Thầy mà nghe dạỵ)
*
TÁI CẦU
Mấy đứa nhỏ chơi hoài há?
Thầy biểu xuống đây đặng có việc cần, mà các con trì hưỡn, thì
không biết có phải nghịch với Thánh ý Thầy không há?
(Thơ, lạy Thầy từ bi thứ tội...)
Thơ, không phải lỗi nơi con đâu.
Tương, con tức cấp cho đòi cả mấy em con là Môn-đệ Thầy hội cho
đủ mặt.
Thơ, con ngồi đại-tịnh, đặng tối nay nghe Thầy dạy việc.
*
TÁI CẦU
Hỉ chư Môn-đệ............... Các con nghe dạy:
Tương, con không hiểu ngày nay là thế nào?
Chư Thần, Thánh, Tiên, Phật ca thảy đều náo động cũng vì các
con.
Quỉ-Vương đến trước Bạch-Ngọc-Kinh xin hành xác và thử thách
các con. Thầy chẳng chịu cho hành xác; chúng nó hiệp
Tam-Thập-Lục-Ðộng toan hại các con; nên Thầy sai Quan-Thánh và Quan
Âm đến gìn-giữ các con, nhưng phần đông chưa lập Minh-Thệ nên chư
Thần, Thánh, Tiên, Phật không muốn nhìn nhận.
Vì vậy thầy sai mấy đứa nhỏ xuống đặng chung hiệp cùng con, mà
tức cấp lập thành, và luôn dịp phong Thiên-Ân cho Tương, Kim và
Thơ... Vậy con phải kêu chúng nó hội cho đủ mặt nội đêm nay.
*
TÁI CẦU
Lần thứ Tư (12 giờ khuya)
Trong Tam-Kỳ Phổ-Ðộ và qui Tam-Giáo nầy.
Phật thì có Quan-Âm.
Tiên thì có Lý-Thái-Bạch.
Thánh thì có Quan-Thánh-Ðế-Quân khai Ðạo.
Vậy con lập cho đủ ba Trấn chứng đàn; con phải lập bàn
Ngũ-Lôi, như Thầy dạy lúc trước; phải có bùa Kim-Quan-Tiên, còn
con viết bùa Giáng-Ma-Xữ để bàn vọng Hộ-Pháp; rồi Cư chấp bút
nhang cho Thầy triệu Ngũ-Lôi đến; rồi nó xuống đứng gần bàn
Hộ-Pháp với Tắc và Sang; còn mấy đứa phò-loan đứng vòng theo đó.
Con biểu Tương, Kim, Thơ thề y như buổi trước; chư Môn-đệ thề như
buổi Thiên-Phong. Con phải nhớ dặn chúng nó tịnh tâm mới đặng, vì
có cả chư Thần, Thánh, Tiên, Phật chứng đàn.
Các con nghe tịch Ðạo thi:
THANH-Ðạo tam khai thất ức niên,
Thọ như Ðịa huyển
thạnh hoà Thiên.
Vô-hư quy phục nhơn-sanh khí,
Tạo vạn
cổ đàng chiếu Phật duyên.
THANH là tịch các con.
Vậy thì:
Tương là Thượng-Tương-Thanh,
Kim là Thượng-Kim-Thanh,
Thơ là Thái-Thơ-Thanh.
Phải dùng tên ấy mà thề.
*
TÁI CẦU
Lần thứ năm (1 giờ rưỡi sáng)
Tương, bốn đứa Lễ Sanh đâu con?
Lập nghi, Thầy cho chư Thần,
Thánh, Tiên, Phật đến chứng đàn.
*
TÁI CẦU
Lần thứ sáu (3 giờ sáng)
Lịch, chư Môn-đệ thiếu mặt nhiều lắm con há?
V