|
18.-
T̀M ĐƯỜNG
GIẢI THOÁT
MINH-LƯ
THÁNH-HỘI, Tuất thời, 9 tháng 4 Kỷ Dậu
(24-5-1969)
____________
VẠN-HẠNH THIỀN-SƯ, Bần Tăng
chào chư Thiên mạng, chư đạo hữu lưỡng
phái. Bần Tăng mời chư đạo hữu
đồng đẳng tọa thiền.
Suốt một đời người, thử
xem kỹ có bao nhiêu bậc thánh hiền vĩ nhân quân
tử. Nh́n lại chính bản thân cũng chưa
thấy ǵ là toại nguyện cho kiếp phù sinh. Nhưng
người đời vẫn sống với cách
sống quen thuộc đă mang mặt từ ngoại
cảnh vật chất hữu h́nh chi phối, nên tâm
linh bị mờ tối, tánh hải bị xao động.
Các vọng thức sống dậy dẫn dắt con
người đi vào cơi mông lung mờ ảo để
lục thức tung hoành trong dục giới. Mọi
sự kiện của thế gian đă trùm phủ lên
con người nguyên nhân của Thượng-Đế.
Khi tách rời bến giác ngược ḍng khổ
hải muôn lượng trùng dương, con người
mới tự thấy cảnh hăi hùng đau khổ
trước mắt, muốn vùng vẫy vươn lên
thoát ra ngoài ṿng cương tỏa cũng phải
lắm phen kiên tâm bền chí chịu đựng thiên
ma vạn khảo mới quay được con
thuyền trở về bến giác.
Than ôi! phù sinh một kiếp ai đă chắc
trăm năm! dù có trăm năm chăng nữa, ai
đă thấy cảnh Thiên-Đường
Cực-Lạc để cho kiếp sống được
hạnh phúc vinh quang, hay là chỉ thấy những
việc khổ đau, những điều tráo chác lẩn
quẩn loanh quanh
trong bă lợi danh vinh nhục, rốt cuộc tay
trắng buổi sơ sinh đến phút cuối cùng
vẫn hoàn đôi tay trắng. Nh́n lại cơi âm u
mờ mịt duyên nghiệp đeo đẳng luân
hồi, độ nào là vương bá công hầu,
nay bổng bần cùng hạ tiện. Cuộc đời
là thế, vô thủy vô chung.
Nhưng người không nên lấy đó để
làm liều, mà phải tự ḿnh t́m nguyên nhân
xuất phát của ḿnh do ở nơi đâu. Nào
những bậc đa văn quảng kiến bác
học triết nhân có t́m đặng cái điểm
khởi đầu của chính ḿnh mới biết
được con đường vị lai và
hiện tại.
Ôi! đạo lư tối đại, không
thể nghị bàn, chỉ có một điều
rất dễ cho mọi người là muốn t́m
đạo lư phải t́m ở chính bản thân trước
nhất. Tâm thức phải sáng ngời để
mọi linh cảm được thông công cùng Thiên
không vũ trụ. Biết nh́n chỗ tối chỗ
sáng, biết chọn việc dữ việc lành,
biết nẻo tà nẻo chánh, biết cơ nguy vong,
biết thời thành tựu. Có như thế th́
mới gọi là tu.
Bần Tăng lúc sinh thời chắc có lẽ
chư đạo hữu nơi đây cũng đọc
qua vài trang lịch sử nước nhà, và hiểu
Bần Tăng qua một vài nét đại cương
trong sự tu hành đắc đạo.
Đến thời kỳ này, Việt Nam
hữu phúc, Đức Thượng-Đế
chan rưới hồng ân, ban huyền linh phép
lạ cho đến thế gian để nhân sinh
được thấu triệt cơ huyền
nhiệm đất trời, sống trở lại
cuộc đời Thánh Đức, ḥa hợp Thiêng
Liêng để tiến hóa lên bầu trời thanh thoát.
Cũng chính thời kỳ này, dân tộc Việt
Nam đang gặp hồi quốc phá gia vong, điêu
linh thống khổ. Mấy mươi năm tao
loạn, cốt nhục tương tàn, nếu không
có sự cứu văn của Thượng Đế,
Bần Tăng nói cho chư đạo hữu
được rơ, là sẽ không c̣n mảnh đất
để dung thân khi toàn dân chẳng chịu hồi
đầu hướng thiện.
Chư đạo hữu! Đại-Đạo
Tam-Kỳ Phổ-Độ hoát khai không phải
chỉ một dân tộc này thôi, mà chính là sự
cứu cánh chung cho nhân loại. Đường
cộng nghiệp lan tràn thế giới, chiến
họa thiên tai, Bần Tăng khuyên những ai là người
lănh đạo, hướng đạo, tín đồ,
chí sĩ, đă mang truyền thống Rồng Tiên, hăy
cố gắng thức tỉnh ngoi lên khỏi bờ
vực thẳm xem nhẹ mọi quyến rũ
hữu h́nh, để vươn ḿnh lên và gọi kêu
mọi người đang chệnh choạng trong bóng
tối của màn đêm. Ngày mai đây là ngày mà các
khối dục vọng sẽ nổ bùng ra muôn
mảnh v́ sức va chạm lẫn nhau, chừng
đó ai Thánh, ai phàm, ai người, ai quỉ sẽ
phân biệt được ngay trước luật công
b́nh của thiên nhiên Tạo Hóa.
Bần Tăng giă từ chư đạo
hữu, thăng...
|