|
KHUYẾN NỮ HỒI TÂM
KINH
__________
Thi:
DIÊU động thương
con giáng điển đồng,
Bửu TR̀ cam lộ, rưới ân hồng,
Thiên KIM nan phục, kỳ nhu
thể,
MẪU giáng khuyên con dựa cửa
“Không”.
Mẹ mừng các con nam nữ.
Nơi Thượng-Giới Tây-Vương
luống trông con thành chơn về bái yết, nhưng chẳng đặng mấy con chứng quả
Liên Đài, cùng thiếu người thiện tâm học Đạo, cho nên Mẹ thọ sắc
Thiên-Hoàng, ban quyển Kinh vàng, dạy nữ nhi hồi tâm tỉnh mộng.
Thi:
KHUYẾN
khích các con nữ sĩ tài,
NỮ
tài mau sớm lánh trần ai,
HỒI
đầu phản bổn, tầm chơn đạo,
TÂM
tự thiên nhiên, đến Bửu-Đài.
Đại-Đạo khai ra đă thập-lục
niên, thời gian ấy Phật Tiên hết ḷng khuyên các con trần thế hồi tâm;
nhưng quá v́ muội mê nên không tường nẽo quang minh chánh đại. V́ vậy Mẹ
giáng trần tả bút thành quyển Kinh “KHUYẾN NỮ HỒI
TÂM” dạy đời, chỉ nẽo vinh hư khổ ư nhàn lạc. Khi quyển “KHUYẾN
NỮ HỒI TÂM KINH” ra đời rồi, Mẹ muốn các con nữ trí phải
giữ lấy Linh-Quang là phần sáng suốt vậy.
Hỡi ai là gái quảng kiến cao
văn, sau khi xem quyển Kinh “KHUYẾN NỮ HỒI TÂM”
rồi, th́ khá t́m cho ra nẽo trường sinh vĩnh viễn mà phục thế hồi chơn,
lai đáo Thiên Cung bái yết Mẫu-Hoàng. Đó mới thiệt nữ tài trí tri cách
vật. Các con tua nhớ lại, từ khi Đại-Đạo phát sanh, Mẹ đổ biết bao nhiêu
giọt lụy dưới trần. Nói tóm lại, chẳng khác nào một trận mưa chan rưới cho
thảo mộc trong thời đại hạn. Nhưng qua trận mưa rồi, th́ cây héo cành khô,
các con đành quên lời vàng tiếng ngọc!
Nay là thời kỳ thành
Đạo, nếu các con nữ trí nào đoạt được vị Kim-Tiên, là con hiếu thuận của
Mẹ già; khác nào con ấy múc lại những giọt lệ kia giùm Mẹ, đổi vẽ buồn của
Mẹ thành nét hân hoan.
Mẹ quá thương nữ nhi vẫn c̣n
mờ mịt, nào biết t́m mục đích Tu-Chơn đâu! Thời kỳ nầy, Đạo phải đến bực
thông minh tấn hóa, phần nữ nhi phải c̣n lo ôn cố Đạo-Đức, Hạnh Trinh, học
cho thông lư, làm cho rồi phận, th́ mới đặng kết quả Đại-Đạo Thiên-Khai.
Thi:
Lời châu tiếng ngọc, dổ con khờ,
Diêu-Điện Mẹ nh́n, vẫn ước mơ,
Muốn trẻ gom về, cùng gặp mặt,
Mới là thỏa dạ, nhớ con thơ.
Hựu:
Con thơ đừng dại, muốn mê trần,
Khá biết Đạo Trời, lánh khổ tân,
Diêu-Điện từ xưa, hằng lệ nhỏ,
Các con bao nở, mến mê trần.
Hựu:
Mê trần: chịu đọa, mất Linh-Quang,
Mờ ám mị ma, dẫn lạc đàng,
Khổ hải ba đào, trôi phận trẻ,
Sao c̣n nở để, mất Linh-Quang?
Hựu:
Linh-Quang một điểm, xuống trần
hồng,
Muôn kiếp xa ĺa, Mẹ lắm trông,
Con biết khổ đời, sao lại mến?
Làm cho mất cả, trí minh-thông.
Hựu:
Minh-thông một điểm, Đạo cần lo,
Đoạt đặng ngôi Tiên, mới phải cho,
Giải thoát qua rồi, cơn Tứ-Khổ,
Th́ mau cầm lái, rước đưa đ̣.
Hựu:
Đưa đ̣ rước khách, lại Tây-Phương,
Phải biết Tây-Vương, lắm nhớ thương,
Đem lại Linh-Quang, về vị cũ,
Bia tên nữ liệt, sử thanh bường.
Hựu:
Thanh bường hưởng thú, cảnh Thần
Tiên,
Vĩnh, Thọ, Sanh, linh-chiếu
Đạo-Thiền,
Trẻ dại nỡ gây, đường tội lỗi,
Để cho dạ Mẹ, chịu sầu riêng.
Bài:
Mười sáu năm:
hoằng khai Đại-Đạo,
Thầy muốn con
hiểu thạo lư chơn,
Lời vàng
Thầy chỉ thiệt hơn,
1- Bên con Thầy chuyển cây đờn
không dây.
Dạy con trẻ đừng
gây tội ác,
Chỉ trẻ thơ tạo
tác phước lành,
Dạy con
chớ vọng lợi danh,
2- Dạy con đâu nẽo trược thanh
cơi trần.
Phật, Tiên,
Thánh lắm lần giáng thế,
D́u dắt con,
khuyên để nhiều lời,
Ngặt v́
trẻ dại ham chơi,
3- Đỉnh chung phú quư, chiều
mơi say vùi.
Mẹ trông trẻ,
ngậm-ngùi lệ nhỏ,
Thầy nhớ con,
con có hiểu chăng?
V́ con Mẹ
luống băn-khoăng,
4- Tre già c̣n hỡi, khóc măng
thảm sầu.
Khe khắc bấy, cơ
mầu Tạo-Hóa,
Tráo chác thay,
ḷng dạ trẻ thơ,
Mới cười,
vội khóc bâng quơ,
5- Thanh minh bổng thấy lững
lờ mây đen!
Phận liễu yếu,
chặc then kín nẽo,
Kiếp hồng nhan,
bạc bẽo lắm con,
Đào tơ
trăng khuyết đến tṛn,
6- Tṛn rồi lại khuyết, đâu
c̣n ánh trong.
Con oằn-oại
trong ṿng tứ khổ,
Quanh ḿnh con
hầm hố dẫy đầy,
Cuộc đời
khéo vẽ bằng mây,
7- Bức tranh vân cẩu, hiệp vầy
lại tan!
Sống như thế,
nào an kiếp sống,
Sống đớn đau,
ham sống ích chi?
Sống
tranh văn-vật kịp th́,
8- Sống mơ, sống mộng, sống v́
miếng ăn!
Ôi kiếp sống!
mua bằng khổ năo,
Dùng máu tươi để
tạo nó ra,
Bẻ bàng,
thương xót sống qua,
9- Sớm tàn tối nở, nghĩ ra
thêm phiền.
Thấy nữ phái
ngữa nghiêng lầm lạc,
Chia phe đàng,
rải rác bốn phương,
Phân vân
đời Đạo đôi đường,
10- Ít con hiểu thấu tùng nương
bóng Từ.
Cùng thọ giáo
một Sư nam nữ,
Mà phái nam hiểu
chữ tu tŕ,
C̣n bên
phái yếu nữ nhi,
11- Dạt dào trôi nổi, li-b́ nam
kha!
Ham quyền tước,
con xa nẽo chánh,
Mến bạc tiền,
vai gánh tay bưng,
Thấy
vàng, con rất vui mừng,
12- Thấy Thầy, con lại dửng-dưng
buồn rầu.
Con không hiểu
v́ đâu con có,
Con không tường:
vàng, đỏ, trắng, xanh,
Chỉ ngay,
con lại đi quanh,
13- Chỉ con Cực-Lạc, ngục thành
con lai!
Trong bốn chữ:
Tửu, Tài, Khí, Sắc,
Nơi biển t́nh,
con mắc phần nhiều,
Lưới t́nh
ṿ rối trăm chiều,
14- Lửa t́nh ngùn-ngụt đốt tiêu
con khờ!
C̣n nhỏ dại bé
thơ chẳng hiểu,
Vọng sắc t́nh:
trí thiểu, lỗi lầm,
Th́ mau
cải hóa hồi tâm,
15- Tu hành tội trước chế châm
ít nhiều.
Tu chẳng phải vẽ
thêu nhiều chuyện,
Tu làm lành,
trau luyện tánh t́nh,
Tu lo
nhơn ái công b́nh,
16- Tu kềm bổn tánh, điển linh
chói ngời.
Tu chẳng quản sự
đời, sự thế,
Tu quên ḿnh
trong Kệ, trong Kinh,
Tu ǵn
giữ dạ quang minh,
17- Tu tâm, rèn tánh, thanh b́nh
mới tu.
Tu lần dẹp ngút
mù dục vọng,
Tu thương nghèo,
không trọng kẻ sang,
Tu trừ
phàm tánh mọi đàng,
18- Tu sao bất động, không
thanh, không mừng.
Tu học hỏi, mựa
đừng tự phụ,
Tu Tam-Cang,
Thường-Ngũ cho thông,
Tu d́u
dắt kẻ giống ḍng,
19- Tu hành cứu độ Lạc-Hồng hồi
quê.
Tu chỉ dẫn mọi
bề tường lăm,
Tu chia sầu, sớt
thảm với nhau,
Tu thanh
trí, chớ lăng xao,
20- Tu làm việc ích, chung nhau
hưởng phần.
Tu vui vẽ, tinh
thần hoạt bát,
Tu ǵn ḷng như
thác nước trong,
Tu tham:
thiên địa hiểu thông,
21- Tu thành chánh quả mới mong
độ đời.
Con nương náu
trong thời tai biến,
Lần bước đi như
kiến tha mồi,
Khoan
dung, đại độ con ôi!
22- Nghiệp trần con rán trả rồi
nghe con!
Lời Mẹ dạy: ḷng
son ghi lấy,
Chỉ cho nhau nẽo
quấy đường ngay,
Màng chi
những tiếng chê bai,
23- Ḷng con đừng năn, đắng cay
Đạo trường.
Tánh ích kỷ là
đường chấp ngă,
Nẽo vô minh tan
ră thần, hồn,
Chim khôn
lựa nhánh mới khôn,
24- Con hiền lựa Chúa mà tôn mới
hiền.
Phải bác ái, nên
kiên Nhơn đạo,
Phải biết ḿnh
mới thạo Nhơn tâm,
Muốn
người ra khỏi lạc lầm,
25- Trước con phải hiểu Đạo thâm
của Thầy.
Mẹ lần vẹt ngút
mây án lộ,
Nơi mê đồ con cố
gắng lên,
Phá lần
chướng ngại chớ quên,
26- Tâm đăng khêu sáng, không
quên tự lường.
Nơi phong trần
là trường công quả,
Mẹ khuyên con
bươn-bả diệt trừ,
Dẹp lần
hai chữ ư tư,
27- Trực quang phát huệ,
chơn-như vẹn ǵn.
Không vị ngă là
h́nh bác-ái,
Đem nụ cười đổi
trái tiếng than,
Người đau
thất chí, dỗ an,
28- Thanh cao hy vọng, mở
đàng người đi.
Phận của con nữ
nhi yểu điệu,
Sự tề gia phải
hiểu nên thông,
Khuyên
răn nông chí con chồng,
29- Tinh thần un-đúc, gái hồng
liệt oanh.
Rung động trí
mong manh trẻ dại,
Cảm hóa lần
khuyên phải răn lành,
Hoàn toàn
tâm tánh trẻ thành,
30- Ấy nhờ công Mẹ dỗ dành bấy
lâu.
Công thập-ngoạt,
công sâu đền đáp,
Nghĩa hoài thai,
nghĩa tạc bên ḷng,
Sanh
thành ơn tợ biển Đông,
31- Tṛn câu hiếu thảo mới mong
nên người!
Cây có cội, con
ôi mới sống!
Nước có nguồn,
mới đọng thành sông,
Con
người: trước có tổ-tông,
32- Sau đoàn hậu tấn Hóa-Công
sắp bày.
Thờ Cha Mẹ chớ
sai tấc dạ,
Kỉnh Ông Bà nợ
trả thanh-khâm,
Nuôi con
nên vóc bao năm,
33- Con nuôi Cha Mẹ tính thầm
ngày đêm!
Ơn dưỡng-dục chớ
thêm đừng bớt,
Nuôi Cha già
chia sớt gánh sầu,
Mẹ lờ tóc
điểm bạc đầu,
34- Mắt mù, tai điếc, hay đâu
đất trời!
Dưỡng nhi để hậu
thời đăi lăo,
Phận làm con
phải báo ơn kia,
Họ Huỳnh
danh nọ c̣n bia,
35- Quạt nồng đấp lạnh, chẳng
ĺa chẳng lơi!
Con bất hiếu ắt
Trời khó thứ,
Khinh Ông Bà,
mắng chưởi Mẹ Cha,
Cổ kim
khắp chốn ta-bà,
36- Những người vô đạo đâu là
sống dai!
Con thơ dại đâu
hay thế cuộc,
Trẻ ngây khờ khó
thuộc trường đời,
Khắc-khe
khúc-mắc lắm nơi,
37- Phù dung kiếp sống nở mơi
chiều tàn.
Gái quốc sắc
mỹ-miều diễm lệ,
Đôi môi son khác
thể cánh hồng,
Thu-ba
sáng tợ trăng trong,
38- Tóc mây êm dịu, tuyết bông
da ngoài.
Oanh thỏ thẻ,
đẹp thay giọng trẻ,
Hoa hờn ghen v́
lẽ thắm tươi,
Đoan
trang ngọc thuyết hoa cười,
39- Xuân xanh một thuở rơ người
phong lưu.
Có nhiều trẻ
phiền ưu số phận,
Thấy phấn son,
gẫm hổ phận ḿnh,
Tay chơn
lem luốt bùn śnh,
40- Da đen, tóc rối, vóc h́nh nở
nang!
Cùng chung bước
một đàng với bạn,
Mà chị em h́nh
dáng liễu hờn,
Trước
nh́n sau ngắm thân đơn,
41- Biết bao giờ được đẹp hơn
mọi người?
Thoa mặt trắng,
mua cười cho chúng,
Điểm môi hồng,
đi nhún, đứng nhường,
Trông qua
giống tạc hát phường,
42- Con ôi, khá nhớ hoa hường có
gai!
Chớ so sánh sắc
tài tranh lấn,
Chớ thẹn thuồng
hộp phấn cây son,
Rán nghe
Mẹ giải ớ con,
43- Kiếp đời mai một, vẫn c̣n
lời châu.
Ḱa trước mắt
tang dâu thương hải,
Cảnh điêu tàn
khiến phải rùn ḿnh,
Thây nằm,
máu chảy thật kinh,
44- Chúng sanh xô-xát để ǵn
miếng ăn!
Say máu tươi
quên rằng đau khổ,
Băi chiến trường
thi thố tài nghề,
So gươm
giáo, ngựa giao kề,
45- Giết nhau chém lẫn, thỏa-thê
tấc ḷng!
Nạn khói lửa má
hồng ảnh hưởng,
Khổ chiến tranh
muôn trượng đớn đau,
Nào ai là
gái kiệt hào,
46- Ra tay cứu nước đồng bào
khuynh nguy.
Ai Trưng Triệu
pḥ tŕ Việt Quốc,
Gan anh hùng,
chống tấc giang san,
Gươm vàng
đuổi kẻ lân bang,
47- Kim ngôi tức vị, trị an biên
thùy!
Hiếm chi kẻ sống
v́ tiếng trống,
Hiếm chi người
ham vọng ngôi cao,
Để lường
công của giống màu,
48- Để gieo nạn khổ binh đao đầy
trời.
Nào biết kẻ cùng
thời chung sống,
Nào biết người
một giống sanh ra,
Một vườn
nhưng có nhiều hoa,
49- Hoa lài, hoa dại, kể ra lắm
đường.
Thứ hoa trước
phấn hương bát ngát,
Mùi thơm bay tản
lạc bốn phương,
Suy cùng:
tài sắc thảm thương,
50- Càng tươi-tắn lắm, càng
thường mau phai!
Hoa quá đẹp, quá
say ḷng khách,
Bướm văng lai,
thóc mách đủ điều,
Ngọt ngào
kiếm chuyện vẽ thêu,
51- Bên tường hoa ủ, nét kiều
lần suy.
C̣n hoa dại, khả
tri thân phận,
Ẩn núp ḿnh,
chẳng bận trần ai,
Không
duyên, không sắc, không tài,
52- Không tươi, không đẹp, không
đày đọa thân.
Mẹ nhắc trẻ nên
cân đôi nẽo,
Con toan lo mau
kẻo ăn năn,
Ngang mày
sấm chớp lửa giăng,
53- Trở day khó thể vương lằn
tai ương.
Biết sức ngựa
đường trường ngựa chạy,
Biết tâm người
cần phải suy tầm,
Bôn chôn,
hấp tấp, lỡ lầm,
54- Hận ḷng một phút, ngàn năm
vẫn c̣n!
Dăy đất Việt
sông non chớn chở,
Trăi bao phen kẻ
ở người đi,
Vương tôn
mấy bực trị v́,
55- Bất tài, bất lực, bất tri cơ
Trời!
Nguyên do bởi
đổi dời Vua Chủ,
V́ lương dân
chẳng đủ ḷng tin,
Rẽ chia
bất phục dễ khinh,
56- Nổi ḷng công phẩn kẻ ǵn
quê cha.
Đạo chia rẽ cũng
v́ cớ ấy,
Lớn cậy quyền
làm quấy tự tôn,
Khoe rằng
ḿnh đủ trí khôn,
57- Dị đoan, mê tín, nhét dồn óc
dân.
Lănh nhiệm vụ
cầm cân Thiên Địa,
Phận chưa tṛn
c̣n bịa chuyện đời,
Nào là
lănh lịnh mạng Trời,
58- Cất Chùa, lập Thất, gạt
người ngu si.
Cơn nước đục mấy
khi c̣ béo,
Tính mưu gian
cướp xéo giựt ngang,
Tiếng kêu
thê thảm đầy đàng,
59- V́ con quá muội, khóc than
ích ǵ!
Khuyên nữ sĩ
hiệp qui đoàn tụ,
Mạnh nhờ nhiều
sức đủ làm non,
Đâu lưng
giao cật sắc son,
60- Đạo đồng nhứt dạ lo tṛn chữ
Tu.
Ngọc có vết nào
lu vẽ trắng,
Vàng có hư cũng
chẳng phai màu,
Thân sanh
dẫu có gian lao,
61- Dưới chân Thầy cũng chẳng
sao mà sờn.
Dế rền rỉ, tiếng
đờn trầm bổng,
Ve thảm sầu, ḥa
vọng bi ai,
Giựt ḿnh
Mẹ nhớ những ngày,
62- Các con đùa giỡn bên ngai Mẹ
già!
Ngày xưa ấy có
xa là mấy,
Hiềm v́ con
chẳng thấy đó thôi,
Nh́n con
Mẹ gẫm than ôi!
63- Biết bao giờ trẻ cựu ngôi
trở về?
Hay là trẻ say
mê hằng bữa,
Quên Mẹ già dựa
cửa ngóng con,
Trông con
mắt đă mỏi ṃn,
64- Mà sao tin trẻ vẫn c̣n bặt
tin?
Vén mây thẩm tận
nh́n con trẻ,
Thấy con khờ như
xé can tràng,
Con vui,
ḷng Mẹ nào an,
65- Con buồn, ḷng Mẹ bàng hoàng
trẻ ôi!
Lớn chí nhỏ v́
mồi khổ tục,
Nên lại qua,
chen chúc lấn tranh,
Hay đâu
kiếp số mỏng manh,
66- Thác rồi, gấm vóc cũng đành
lạnh thân.
Mẹ khuyên trẻ
nương gần cửa Phật,
Con ngoảnh đi,
lật đật tránh xa,
Nói toàn
câu chuyện phồn hoa,
67- Con nghe chăm chỉ, cho là
sướng tai!
Con mảng đếm một
hai ba bốn,
Tải huỳnh kim,
một vốn mười lời,
Như vầy
khổ lắm con ôi!
68- Như vầy Mẹ hết c̣n đường
khuyên răn!
Bàn chuyện Đạo,
cho rằng không đúng,
Luận chuyện đời,
khen trúng, khen hay,
Xác trần
chôn chặt một ngày,
69- Linh hồn luân chuyển đầu
thai cơi trần.
Cây cỏ sống nhờ
phân nhờ nước,
Con lo Tu, sau
được thảnh thơi,
Thiên-Thai con được nghĩ ngơi,
70- Mặc ai toan tính bán trời
nuôi thây.
Hiệp sức cùng,
kết dây liên ái,
Chung tâm đồng,
oan trái phá tan,
Trước sau
tấn thối một đàng,
71- Đuốc Thầy soi rơ ngách hang
hố hầm.
Con nhẫn ḷng,
âm thầm học Đạo,
Mẹ kiên tâm, chỉ
giáo Đạo tràng,
Như vầy
mới gọi con ngoan,
72- Như vầy chẳng hổ lời vàng Mẹ
phân.
Con ẩn dật
chuyên cần trau tánh,
Đứa không Tu sớm
tránh cho xa,
Gần đèn
trẻ sáng nào ngoa,
73- Gần bên mực đậm ắt là tối
đen.
Mẹ chẳng nhọc
bao phen giảng dạy,
V́ trẻ thơ nên
phải khổ tâm,
Chừng nào
con hết lạc lầm,
74- Chừng nào Mẹ hết ngấm ngầm
đau thương?
Cá không muối,
cá ương là phải,
Con bất tuân,
con cải Mẹ Cha,
Bao giờ
con hiểu hơn Ta,
75- Bao giờ con biết hơn Già nầy
đây?
Chữ khôn dại,
con gây tội ác,
Điều dại khôn,
khó đoạt lư chơn,
Dại khôn,
khôn dại Hạ-Ngươn,
76- Phân chi đôi nẽo, khôn hơn
dại nhiều.
Bớ những con
thân yêu của Mẹ,
Rán vâng lời, Mẹ
sẽ ban ơn,
Nằm
sương, gội tuyết chớ sờn,
77- Tṛn câu âm chất, châu hườn
hiệp qui!
Lời vàng đá con
ghi chạm dạ,
Tiếng khuyên răn
bương bả nghe theo,
Bỏ câu
danh lợi bọt bèo,
78- Tṛn câu son sắc, rán trèo
gai chông.
Bớ những khách
bên sông bỉ-ngạn,
Chuyến đ̣ cùng,
khách rán theo Ta,
Thuyền
trời Già sẽ đưa qua,
79- Bên bờ giác ngạn, tránh xa
trần hồng.
Gió hiu đưa, Thu
không tiếng trống,
Chim vui ca, hát
giọng thanh tao,
Ngàn năm
Tiên cảnh tiêu dao,
80- Ngũ hồ, tứ hải nghêu-ngao
dạy đời!
Con khinh thường
những lời Thánh huấn,
Con nghe theo,
tai đựng tai không,
Ngáp dài,
xếp sách là xong,
81- Đến chừng Mẹ hỏi, con không
hiểu ǵ!
Rầy quở trẻ, mấy
khi con chịu,
Trả lời v́: bận
bịu gia đ́nh,
Th́ giờ
chẳng đủ học Kinh,
82- Th́ giờ đâu trẻ lo ǵn kim
ngân???
Cả tiếng kêu trẻ
Xuân c̣n thắm,
Những con c̣n
say đắm mộng Xuân,
Trời Xuân
hoa nở tưng bừng,
83- Chim Xuân riu-rít lưng chừng
mơ Xuân.
Tuổi Xuân đẹp
không ngừng đâu trẻ,
Thời Xuân tươi,
Xuân lẹ làng qua,
Xuân qua,
thắm thoát Xuân già,
84- Xuân già kết liểu, Xuân hoa
héo tàn! |