Trở lại trang chánh của Website Thiên Lư Bửu Ṭa

 

đẠi giác kim tiên thiên huyỀn tâm

Thiên-Lư Bửu-Ṭa, Đàn chấp bút ngày 6 và 7-7-1978

THI RẰNG:

Đầu bài khơi ngọn bút Thần Tiên,

Lướt gió tung mây khả chánh truyền,

Mở đường Thiên-lộ d́u nhân thế,

Đóng cổng Diêm-đ́nh vạn cổ yên.

THI BÀI:

       Đường Thiên-lộ thương đời giúp thế,

       Cổng Diêm-đ́nh môn bế hỡi ai!

              Huân truân Đạo thể dồi mài,

Khinh thanh biệt trược Thiên-đài trổi lên.

       Lánh cơi tạm là nền vay trả,

       T́m cơi Tiên tao nhă bền lâu,

              Tu hành khó nhọc chi đâu,

Hơn đường lặn lội sang giàu khổ thân.

       Hết ch́m nổi Sở Tần một lúc,

       Ngoảnh lại nh́n mái tóc điểm sương,

              Cũng như buổi học tại trường,

Tan giờ cắp sách lên đường chia tay.

       Mệt cho lắm lo vay rồi trả,

       Ích ǵ đâu cái bả lợi quyền,

              Trắng tay đến cơi Huỳnh-tuyền,

Nào ai san sẻ nghiệp duyên với ḿnh.

       Sống cơi tạm biết ǵn tội lỗi,

       Trắc nghiệm ḷng cải hối tự ḷng,

              Kinh quyền gắng sức học thông,

Nằm ḷng mới chẳng uổng công Phật Trời.

       Luận Kinh sách giảm mười thập nghiệp,

       Gắng mà âu chầy kíp lánh ḿnh,

              Sao cho khỏi luật Diêm-đ́nh,

Làm sao cho đặng Ngọc-Kinh phản hồi?

       Dùng việc phải sống đời lương thiện,

       Suy ḷng ḿnh thực hiện ư người,

              Xét cho thấu đáo vẹn mười,

Không nên ích kỷ cho người hận riêng.

       Đừng ganh tỵ ghen hiền, lấp ngơ,

       Đừng cậy khôn biếm xỏ người hiền,

              Xót thương đến kẻ tật nguyền,

Đỡ nâng yếu thế, binh quyền mồ côi.

       Ḷng nhân ái thương người, mến vật,

       Xét lương tâm nhân vật giữ đồng,

              Cũng đều quí tử nào không,

Tuy là chẳng nói nhưng ḷng biết nghe.

       Lời nói năng e dè cho gấp,

       Đừng buông lung hấp tấp lỡ rồi,

              Miếng môi lưỡi bén như rươi,

Chuốc trau ngon ngọt trong thời gươm đao.

       Tánh hiểm độc Trời nào dung thứ?

       Có Thần minh ngôn ngữ chép biên,

              Đừng toan cậy mạnh tước quyền,

Toan gây phe phái kết liên hại người.

       Ḷng độc ác reo cười chưa thỏa,

       Họa liền vương nhân quả kiếp nầy,

              Đừng ḷng thắc mắc gỗ gây,

Hỗn hào lấn lướt lưng đầy thói quen.

       Tứ đổ tường lấn chen bốn vách,

       Ư chẳng lành vội trách Trời cao,

              Trời sao ban phước kẻ giàu?

Để ta khốn đốn Trời nào bất công?

       Kẻ đặng giàu không ḷng tích phước,

       Ỷ lại cùng bó buộc hiểm thâm,

              Cho vay lợi trượng nhiều năm,

Ép ḷng kẻ khó cố cầm của riêng.

       Thâu thập thủ bạc tiền chất để,

       Chẳng nới tay giúp kẻ đói ḷng,

              Buông lời nhục mạ tổ tông,

Hiếp hà tôi tớ chẳng ḷng thứ tha.

       Kẻ bần cùng ấy là tiền nghiệp,

       Hăy xét ḿnh quả kiếp tiền căn,

              Kiếp giàu ác hiểm hung hăng,

Hậu lai đói rách lại mang tật nguyền.

       Giàu sang ấy tiền duyên tích phước,

       Nhiều công tu châm chước việc lành,

              Giúp người chẳng nệ chi ḿnh,

Lại c̣n bố thí, in Kinh, chẩn bần.

       Dư của tiền thi ân bố đức,

       Ấy gọi là tích phước đời sau,

              Mất đi chút ít là bao,

Đ̣n cân Tạo-Hóa mảy hào chẳng ly.

       Làm việc phải sá ǵ hao hớt,

       Trời trả cho của một hoàn hai,

              Giúp bần tế khổ chi nài,

Đỡ đần cơn bịnh một hai chuốt nồng.

       Của một đồng mà ḷng bát ngát,

       Cũng hơn nhiều quát nạt mắng la,

              Kể ơn nhắc nghĩa ta bà,

Tay trau miệng quát ắt là hết đi.

       Ḷng nhân hậu bạc ch́ không cánh,

       Phải đáp vào, quấy ngoảnh bay đi,

              Hữu duyên th́ lắm bạc ch́,

Vô nhơn mất đức trông th́ mỏn hơi.

       Có rồi không do Trời định mệnh,

       Đừng tham lam man mển xấu xa,

              Cốt làm cho đặng phú gia,

Nhưng mà thiểu phúc xót xa một đời!

       Giàu sang ấy ơn Trời giúp độ,

       Tánh siêng năng tu bổ ngày ngày,

              Cần lao tiết kiệm là hay,

Đủ phần no ấm tự tay nhọc nhằn.

       Phải biết rằng lo toan lập đức,

       Muốn đặng giàu tích phước dày công,

              Mỗi ai cũng có phúc hồng,

Thiên-Công ban thưởng tấm ḷng thế nhân.

       Gánh phúc đức Thánh Thần pḥ hộ,

       Gánh bạc vàng không chở lương tâm,

              E khi sẩy hố sụp hầm,

Trường đồ lao mă kiệt âm giữa đàng.

       Tài với Đức phải ngang mới xứng,

       Giữ đặng bền yên vững bước đi,

              Dầu ai hữu phước kiếp nầy,

Mà không tích đức ghe ngày tiêu hao.

       Ví hồ nước dưng phào đầy mặt,

       Xài cho lưng th́ tát thêm vào,

              Nếu mà cứ để ṃn hao,

Ngày kia khô cạn lấy đâu mà dùng?

       Người nghèo khổ, bần cùng đói rách,

       Phải cần âu thanh bạch an tâm,

              Cần lo tu bổ đức âm,

Hiểu rằng tiền nghiệp hiểm thâm tại ḿnh.

       Đừng vội trách Trời xanh tối mắt,

       Hận ḷng Trời bồ bặt đơn sai,

              Thiên-la địa-vơng lưới dày,

Hóa-Công nào có ghét ai riêng ḷng.

       Kẻ bịnh tật, đui, câm, xụi, điếc,

       Hăy an tâm mà biết phận ḿnh,

              Tiền căn hậu kiếp an sinh,

Đừng ḷng trách hận Thiên-Đ́nh bất công.

       Lỡ kiếp nầy dầu không đặng vẹn,

       Hằng lo tu để hẹn đời sau,

              Kiếp người hận tủi buồn đau,

Lo tu kiếp hậu sang giàu vinh vang.

       Người biết Đạo th́ nhàn kiếp sống,

       Khổ và vui hiệp cộng ba đời,

              Làm lành chớ nản ḷng người,

Tiền căn hậu kiếp ḷng Trời thưởng công.

       Mau th́ đặng phước hồng trước mắt,

       Thưởng ban người dày nhặt tánh lành,

              Dầu chưa phú giả đương sanh,

Cũng là thụ hưởng ơn lành sự may.

       Phước đương sanh qua tai, khỏi họa,

       Đặng sống lâu bất khả ưu phiền,

              Ấy là đương sự phước duyên,

Làm chi đặng nấy khỏi phiền nạn co.

       Lành chớ nản, dầu nghèo há sợ,

       Bỉ cực rồi có thuở thới lai,

              Cuộc đời ví tợ luồng mây,

Nước sông lúc cạn, khi đầy sá chi.

       Cho hay rằng tùy nghi liệu xử,

       Dụng điều lành việc dữ chi chi,

              Cũng là Thần Thánh chép ghi,

Làm chi hưởng nấy bóng y theo h́nh.

       Chớ lầm tưởng Thần minh sơ sót,

       Bày mưu gian nỉ nót âm thầm,

              Hại nhân vụ lợi canh thâm,

Thần minh ám soát, mưu thầm khỏi đâu?

       Chớ lầm tưởng canh thâu khúc vắng,

       Tưởng quanh ḿnh đă chẳng có ai,

              Trong ḷng thầm kín đơn sai,

Mưu gian chưa đắc, họa lai tới rồi!

       Ḷng người muốn phục hồi đường thiện,

       Hăy chưa làm họa viễn, phước lai,

              Điều này rơ rệt nào sai,

Trồng cây trổ trái hỡi ai biết rành!

       Lẽ Thiên-Đạo công b́nh mới hăn,

       Chữ vô tư tỏ rạng làu làu,

              Tuy là Trời ở trên cao,

Mắt dường sao nháy dễ nào phôi pha.

       Con bất hiếu chửi Cha, mắng Mẹ,

       Khinh Ông Bà, biếm nhẽ Thánh Thần,

              Ít thời ghi để có phần,

Chờ ngày măn số tội trần sẽ hay.

       Nhiều lần phạm hoài hoài như thế,

       Ắt là cam giảm kỷ thâu hồi,

              Âm-cung chầu lịnh đă rồi,

Xét xem công quả than ôi năo nồng!

       Chịu h́nh luật phép công đáo để,

       Cho hồi dương: trí huệ ngu đần,

              Mồm câm, tai điếc khổ thân,

Một đời lặng lẽ nghĩa nhân biết ǵ.

       Nếu c̣n chút lương tri tiền kiếp,

       Cân việc lành phối hiệp tội trừ,

              Hăy nhờ đặng chút phước dư,

Cơm no, áo ấm bấy chừ yên thân.

       Nếu tiền khiên nhiều lần nặng tội,

       Ắt là cam chịu thối thú cầm,

              Diêm-đ́nh bồ bặt hiểm thâm,

Gập gh́nh tai họa, tối tăm hiểm nghèo.

       Thành Uổng-tử cheo leo gớm ghiết,

       Chớ hủy ḿnh tự sát một giây,

              Hủy thân v́ kiếp đọa đày,

Hoặc v́ riêng hận duyên hài dở dang.

       Hoặc hờn giận ngỡ ngàng lầm lỡ,

       Hay chán buồn lỡ dở công danh,

              Mà toan tự ư liều ḿnh,

Không màng hiếu đạo thâm t́nh chứa chan.

       Chẳng xét nghĩa, không màng dưỡng dục,

       Đức sanh thành ngoạn mục cao sâu,

              Để cho thảm cảnh khóc sầu,

Mà gây tử biệt mái đầu điểm sương.

       Hồn ân hận nẻo đường lầm lỡ,

       Chịu đọa đày chờ số đúng kỳ,

              Bao nhiêu tân khổ điều ni,

Lao tù đói khát biết th́ cậy ai?

       Mấy mươi năm chờ ngày phán xét,

       Biết thuở nào mà hẹn người ôi!

              Sa chân lạc bước đă rồi,

Trăm năm vọi vọi biết đời nào ra!

       Chịu tăm tối thân ma đói khát,

       Quỉ Dạ-xoa hung ác khảo tra,

              Lỡ làng một phút chẳng xa,

Trầm luân hận khổ biết mà làm sao?

       Hỡi hỡi ai ḷng nào tự sát?

       Mănh thân h́nh phó thác Tạo-Công,

              Tử sanh định luật số phần,

Hoặc là tai nạn mới không tại ḷng.

       Dầu cảnh ngộ long đong uất hận,

       Thà đành cam số phận ở Trời,

              Ngày buồn ta để chán đời,

Mà toan tu niệm nhờ Trời ban ơn.

       Công trưởng dưỡng mười ơn chưa trả,

       Nghĩa sanh thành cúc ngă cù lao,

              Song tu đạo nghĩa một màu,

Đoái nh́n tóc bạc trên đầu phất phơ.

       Phận làm con bơ thờ sao phải,

       Gẫm phận ḿnh ơn ngăi c̣n mang,

              Nặng chi lá gió trải đàng,

Bèo mây sóng dạt giọng đàn gởi ru.

       Thành hay bại, nghĩa thù ân oán,

       Vạn sự chi gió thoảng qua rèm,

              Vẽ chi nông nổi cực hiềm,

Mảnh thân ngọc trắng yếu mềm v́ ai?

       Kẻ tích ác thường gây việc dữ,

       Cướp giựt rồi xử tử tài gia,

              Để mong yếm thắm xoa nḥa,

Dầu qua dương pháp, ắt là âm cung!

       Mắt Thần-linh vô cùng như chớp,

       Chép biên rành sổ nộp Diêm-đ́nh,

              Án tiền luận tội phân minh,

Phạm nhiều can án Diêm-đ́nh trục thâu.

       Đài Nghiệt-Cảnh dọi màu chiếu rơ,

       Nh́n xem coi rạng tỏ rành rành,

              Việc chi ác nghiệp a hành,

Ḿnh làm, ḿnh chịu, tiền sanh tại ḿnh.

       Luật Diêm-Đế chí minh trừng phạt,

       Hành cho thân tan tác đọa đày,

              Sa tăng nanh vuốt gớm thay!

Moi gan, lóc thịt, phanh thây chẳng chừa!

       Hành đến chết rồi cho sống lại,

       Chịu đớn đau khổ ải trăm đường,

              Thân hồn mười ngục thê lương,

Măn căn trở lại hồi dương đáp đền.

       Đội lốt thú làm nền vay trả,

       Chịu thảm sầu nhân quả kiếp xưa,

              Máu xương đền trả cho thừa,

Sống ăn dơ dáy, nắng mưa dăi dầu.

       Kẻ tráo chác cũng đâu tránh khỏi,

       Lường gạt người mong mỏi cướp người,

              Miệng khôn tay khéo mười mươi,

Gạt người lương thiện khôn đời gỡ tay.

       Người mất của thường hay đau khổ,

       Cũng có khi đến chỗ hủy ḿnh,

              Làm sao tránh luật Diêm-đ́nh,

Tội ni gian ác cũng in giết người!

       Cũng chịu đồng luật Trời mới biết,

       Đừng than van rên xiết mà chi,

              Biết rằng định luật âm-ty,

Chạy đâu cho khỏi định kỳ Hóa-Công?

       Kẻ dối tu toan ḷng đạo-mạo,

       Giả đức lành thối xảo bịp người,

              Nh́n trang hạnh đức dư mười,

Gạt người lương thiện, dối Trời đặng đâu?

       Của thập phương gạt thâu bá tánh,

       Chẳng giúp đời đạo hạnh chút chi,

              C̣n nhiều việc sái chung qui,

Kể sao xiết đặng chắc th́ chạm tâm.

       Người lầm lỡ suy thầm tự biết,

       Hối nơi ḷng, giải quyết tự tâm,

              Đạo là Thiên Địa cao thâm,

Phật, Trời soi thấu lương thâm người đời.

       Dối người dễ, dối Trời đâu dễ,

       Khuyến người đừng lờn dễ tâm riêng,

              Lỗi này phạm đến Thượng-Thiên,

Bán buôn đạo đức lợi riêng cho đời.

       Đạo đức giả như Trời chẳng có,

       Chuốc việc lành mà ngỏ mưu gian,

              Ngôn hành tương phản đa đoan,

Tá danh Đạo-pháp lập đàng mây mưa.

       Kẻ khờ khạo th́ ưa chuốc ngọt,

       Nh́n mặt bia gian ác vẫn lừa,

              Ngỡ là Trời bủa lưới thưa,

Thưa mà chẳng lọt không chừa mảy lông!

       Người ngay thẳng Hóa-Công xem xét,

       Mỗi điều lành một nét ghi công,

              Thưởng ban ân huệ phúc hồng,

Nhặt thưa mau chậm xin ḷng gắng ghi.

       Tâm tánh xấu, bội thầy, phản bạn,

       Chẳng xét suy cho hăn ḷng ḿnh,

              Hằng làm những việc bất minh,

Tu chi cũng uổng công tŕnh lắm ru.

       Thà ở thế Đạo nhu xử vẹn,

       C̣n hơn tu để thẹn với ḷng,

              Người đời tỏ xét đục trong,

Bước vào cửa Đạo rửa ḷng bợn nhơ.

       Ngày mới thấy đặng nhờ ân phúc,

       Mới gọi là lánh đục t́m trong,

              Mang chi chữ Đạo trong ḷng,

Những điều nhơ bẩn lại không khá chừa?

       Người tích ác đong đưa chót lưỡi,

       Khoe ḿnh lành, mắng chửi xung quanh,

              Tiếc chi ḿnh chẳng xét ḿnh?

Mang rêu thân ốc trong ḿnh chẳng hay!

       Người ở thế biết ai xử vẹn?

       Liệu xét ḿnh vun quén mới chưng,

              Đừng nên biếm xỉ người dưng,

Thân ta xử vẹn, xin đừng thị phi.

       Tội xoi móc cũng th́ chẳng nhỏ,

       Ngày lâm chung ngục đỏ bước vào,

              Phạt răn tâm tánh lộn nhào,

Có đâu thong thả bước vào cơi thanh?

       Thói ích kỷ, không lành, chẳng thiện,

       Miễn làm chi phát triển cho ḿnh,

              Hại thầm kẻ khác chung quanh,

Chẳng màng đoái tưởng xin thành việc riêng.

       Thấy hoạn nạn không phiền tương giúp,

       Gặp đớn đau không chút động ḷng,

              Tai ngơ mắt lấp không không,

Mặc ai ta vẫn an ḷng riêng vui.

       Vô tích sự là người đanh đá,

       Thiếu lương năng cảm hóa bề ngoài,

              Dầu cho hạnh phúc ngày nay,

Mai chiều hoạn họa ít ai thương t́nh.

       Kẻ lâm nạn nhờ t́nh trợ giúp,

       Nghĩa ân dầu đến phút ĺa đời,

              Xin đừng ḷng một dạ hai,

Thọ ơn chẳng bội mới rày người ngoan.

       Kiến nghĩa bất vi hàng vô dơng,

       Lẽ thọ ơn bất vọng phi ơn,

              Làm người nhân nghĩa biệt phân,

Mới là phải mặt vi nhân với đời.

       Chớ tự xưng ḿnh người hữu đức,

       Đức hoặc không do mức hành vi,

              Làm lành, xem phải, nói ngay,

Đủ cho người hiểu đó ai rơ th́.

       Người biết Đạo chớ gây nghiệp chướng,

       Hữu ích chi mà vướng lưới Trời,

              Ngôn hành tương phản thói đời,

Uốn ba tấc lưỡi giết người không gươm!

       Ḷng lang độc như bườm cậy gió,

       Măi hăng say nào có xét ḿnh,

              Đến hồi băo tố nghiêng chinh,

Ba đào giữa chốn nghiêm đ́nh lụy thân.

       Làm người phải kiêng Thần, nể Thánh,

       Điều dối gian, tâm tánh sớm chừa,

              Mưu mô lừa lọc đẩy đưa,

Nói gian, nói xấu, nói thừa, nói thêm.

       Nào ai ép mà hiềm khẩu nghiệp,

       Tự nơi ḷng quả kiếp mà vương,

              Khẩu thiệt khép bớt cho thường,

Lá lay một thuở, hồn vương họa sầu.

       Mồm hại thân là câu thế tục,

       Mở miệng ǵn từng chút tâm hơi,

              Nói năng thường xét từng lời,

Phải đâu cái máy xả hơi lu bù!

       Học Kinh sách người ngu hóa trí,

       Đời không ai bé tí mà khôn,

              Cũng nhờ luận ngữ châm ngôn,

Kinh luân đạo lư học khôn giữ ḿnh.

       Kẻ làm quan không ǵn phép nước,

       Hiếp người lành, lấn lướt bất minh,

              Toan mưu vụ lợi riêng ḿnh,

Tham quan hối của không ǵn phép công.

       Kẻ thâm độc toan ḷng xúi giục,

       Chước mưu gian nung đúc bày lời,

              Móc bươi thưa kiện hại người,

Mưu gian khuấy phá: tội thời gấp hai.

       Ngày huờn đáo Diêm-đài sẽ rơ,

       Gông xiềng mang, quỉ nọ hành h́nh,

              Nát thây chẳng chút thương t́nh,

Chết đi rồi lại hoàn h́nh như y.

       Thê thảm bấy: Lăo th́ ứa lệ,

       Ba niên dài chẳng nệ chi công,

              Một ḿnh dạo khắp Diêm-cung,

Giải mê cho kẻ khốn cùng bấy lâu.

       Chán chường thay nỗi sầu địa-ngục,

       Nhắn nhủ đời ngọn bút đôi câu,

              Xét suy thiện, ác đáo đầu,

Lộn quanh rồi cũng đi chầu Diêm-cung.

       Ḱa những kẻ bất trung, bất chánh,

       Thói lăng loàn phản ảnh bội phu,

              Ngoại t́nh: dâm phụ, gian phu,

Bày tṛ thuốc độc, âm mưu giết chồng.

       Hoặc cùng là đàn ông thất đức,

       Phụ nghĩa t́nh toan dứt tào-khương,

              Say sưa các ả lâu phường,

Say luồng sóng bạc t́m đường chia ly.

       Kẻ phản bội tên ghi hỏa ngục,

       Đáo đầu khi trong đục trả vay,

              Hiện thời ngậm đắng nuốt cay,

Tương lai bèn đến trước đài Nghiệt soi.

       Miền âm-cung hẳn ḥi phép lạ,

       Chớ kêu oan đâu khá trách Trời,

              Ḿnh làm ḿnh chịu than ơi!

Một ḿnh lâm lụy kêu Trời nặng thêm.

       Nh́n ngạ-quỉ gông kềm khảo kẹp,

       Chẳng nới tay sắt thép cũng mềm,

              Máu rơi thịt đổ càng thêm,

Chết đi sống lại bên thềm chứa chan.

       Chốn Âm-ty hăn tàng phép lạ,

       Tội dẫy đầy khôn tả xiết chi,

              Dương trần rơ biết điều ni,

Rèn ḷng sửa nết một khi khỏi lầm.

       Làm sao khỏi sa hầm địa-ngục?

       Làm sao cho hạnh phúc riêng ḿnh?

              Làm ǵ giúp đặng nhân sinh?

Khỏi vương khổ năo nghiêng chinh thân hồn.

       Làm sao tội âm-cung giảm bớt?

       Cơi Thiên-Đàng lũ lượt tiến lên,

              Sao cho dứt tiếng xiết rên?

Thê lương khóc thảm thấu trên Thiên-Đ́nh.

       Làm việc phải tự ḿnh trắc nghiệm,

       Tăng điều lành, cần kiệm mót ḅn,

              Của tiền là việc cỏn con,

Ḷng người chớ nặng bằng non làm ǵ.

       Đủ y thực dụng chi là tốt,

       Miễn ta không thiếu hụt là nhàn,

              Để ḷng hành thiện tâm an,

Làm chi phú giả nghiệp oan chuốc vào!

       Dư cất để có nào hữu ích?

       Phước mới là lưu tích hưởng lâu,

              Bạc vàng ví tợ vó câu,

Thoảng nh́n đặng mất khó âu đặng bền.

       Tiền bạc bẽo ta nên cần biết,

       Câu tài đa hại kỷ lẽ hằng,

              Luận Kinh soi sáng dường trăng,

Làm người tỏ xét giàu sang chẳng cần.

       Của muôn xe th́ thân cũng thế,

       Cơm ngày hai chưa dễ được mười,

              Áo khăn cũng thế mà thôi,

Nào ai mang đặng trong người bao nhiêu.

       Măi ước mơ của nhiều nhọc sức,

       Trời chỉ ban đúng mức mỗi người,

              Tham lam vọng ước mười mươi,

Phúc hồng đa thiểu th́ người an tâm.

       Tu phúc đức cao thâm ban thưởng,

       Tu thoát trần th́ hưởng vị ngôi,

              Muốn sang th́ phúc năng bồi,

Muốn cho hạnh hữu nhiều đời cơi dương.

       Tua hành thiện trên trường công quả,

       Công đặng dày ắt đă hưởng lâu,

              Gắng lo un đúc Đạo mầu,

Con đường chánh giáo nhịp cầu bước lên.

       Tu th́ gắng chí bền cho vẹn,

       Tu là lo vun vén cội lành,

              Tu là khử trược, lưu thanh,

Bồi công lập đức mới lành Đạo chơn.

       Người lặn lội nhiều cơn ch́m nổi,

       Thấy được ǵ tội lỗi ắt c̣n,

              Bạc vàng tợ cánh chim non,

Hỡi người khách tục vàng son nhuộm ḷng.

       Lăo đă từng dầu không dám chắc,

       Cơi dương trần th́ ắt nhiều năm,

              Thiên-Đàng rơ đặng cao thâm,

Diêm-đ́nh, hỏa ngục cũng nằm trong tay.

       Lời trái phải thâu ngày yếm thắm,

       Lẽ cao thâm suy ngẫm thâu đêm,

              V́ thương khó nhọc chẳng hiềm,

Giáo điều chánh lư càng thêm cạn lời.

       Người cần tu th́ Trời mới giúp,

       Gieo giống lành th́ mọc cây lành,

              Nếu ương hạt giống sát sanh,

Ăn nhầm trái độc ắt cành ĺa cây!

       Miễn đời ta túc y, túc thực,

       Đặng ấm no hạnh hưởng qua ngày,

              Ơn Trời ban thưởng hậu thay,

Xin đừng mơ ước vói tay đụng Trời.

       Nương cơi tạm lập đời tu luyện,

       Mượn chiếc đ̣ qua biển trầm luân,

              Biết rằng ta nặng gánh trần,

Song ta lập chí tu thân mới tài.

       Tu chẳng khó mà hay lần lựa,

       Lăn lóc trần ngọn lửa khêu tâm,

              Lửa trần rực rực quanh năm,

Phải nhờ giọt nước Quan-Âm tẩy ḷng.

       Cành liễu dương rưới tâm mát mẻ,

       Vụt lửa ḷng mới nhẹ khối đời,

              Cơi trần mỏn gót ṃn hơi,

Mà sao luyến tiếc bụi đời mệt mê???

       Nương cửa Đạo tầm về Tiên cảnh,

       Tựa cửa đời tranh cạnh vướng chân,

              Lỡ làng vội tách cơi trần,

Không nơi nương tựa th́ thân khốn cùng.

       Dầu cho bực anh hùng cái thế,

       Bước phong đồ chẳng nể chi ai,

              Dầu cho gái sắc, trai tài,

Đa mang kiếp tội trần ai cũng là.

       Ch́m với nổi rồi ra cát bụi,

       Hồn hóa ma lủi thủi Diêm-đ́nh,

              Chi bằng tu luyện trường sinh,

Anh nhi trạch tử hiện h́nh Phật gia.

       Tu bất luận trẻ già dốt nát,

       Dầu trí ngu thiện ác cũng đồng,

              Miễn là tự hối trong ḷng,

Là ngày xá tội phép công chẳng chầy.

       Thiên mở Đạo là ngày ân huệ,

       Mở mối đường tinh nhuệ càn khôn,

              Bắc phương lấy nước đủ dùng,

Nam phương lấy lửa nhập trung vào ḷ!

       Đông lấy củi liệu cho đầy đủ,

       Tây mới là chấp thủ đặng vàng,

              Xây ḷ Bát-Quái liệu toan,

Nấu vàng đừng để khô khan khét nồi.

       Đúng phân lượng dụng nồi làm chủ,

       Nấu cho bền pháp thủ hườn nguyên,

              Đơn-điền ngút kết thai Tiên,

Giữ ǵn cho đặng trọn nguyền đừng hư.

       Tu mới thấy tâm tư phấn khởi,

       Tu mới là chẳng mỏi chờ mong,

              Biết tu lấy được vàng ṛng,

Biết phương chánh pháp th́ ḷng mới ham.

       Tu mới thấy cơi phàm là chán,

       Tu mới tường h́nh dáng vui say,

              Cơi âm tịch mịch đắng cay,

Thiên-Đàng là thú Thiên-Thai tuyệt vời.

       Biết đường Đạo là người hữu phước,

       Thông đường đời tránh trước lầm sau,

              Kiếp người mà được biết tu,

Rơ là hạnh phúc muôn Thu hỡi người!

       Lăo ba năm dạo nơi âm-cảnh,

       Khắp đó đây giác tánh cho người,

              Giải mê hóa độ nhiều nơi,

Vớt hồn cho kẻ lưng vơi cảnh sầu.

       Măn nhiệm thời xin cầu Ngọc-Đế,

       Biết bao nhiêu xiết kể tội hồn,

              Mười đời hóa độ ngục môn,

Cũng chưa đặng trọn thỉ chung cho người!

       Nay nguyện xin ơn Trời hoan hỷ,

       Ba niên này huyền bí cơi trần,

              Bút Tiên diệu tỏa bài phân,

Giúp cho cơi thế người trần ăn năn.

       Kỳ đại hội mười phần khốn đốn,

       Người khá tua lai bổn phục hồi,

              Tu tâm, luyện tánh người ôi!

T́nh đời bạc bẽo như vôi ích ǵ!

       Hội Long-Hoa là kỳ mạt thế,

       Giàu sang chi mà để muộn màng,

              Biến thiên kề cận bên đàng,

Lo tu kẻo uổng đá vàng lợt phai.

       Lời chánh chơn phô bày vạch rơ,

       Khắc in ḷng chớ có nghi nan,

              Lăo nay chỉ đá, gợi vàng,

Rọi đường Thiên-Đạo dẫn đàng chánh minh.

       Lời chí thiện niệm t́nh thấu đáo,

       Vững tâm thần điên đảo lạc xa,

              Đường chơn dọi bóng dương tà,

Con đường ảo ảnh thật là tối tăm.

       Lịch bút lăm trầm ngâm túy lăm,

       Thượng lưu nhơn tâm khảm d́u nhơn,

              Huỳnh nhung thanh tự bài phân,

Điểm đề ngọc bút vân vân bóng nḥa.

       Hương bát ngát trầm hoa xông nặc,

       Mùi thơm lây phưởng phất mái ngoài,

              Thanh thanh bóng nguyệt Tây đoài,

Minh minh chiếu diệu đầu bài phân minh.

       Soi trí huệ tam đ́nh cá tánh,

       Soi thấu ḷng đức hạnh từng nơi,

              Soi chung vận mệnh trong trời,

Biết chơn, biết giả, biết đời điêu ngoa.

       Biết măn kỳ sơn hà chấn động,

       Biết âm mưu chẳng chóng th́ chầy,

              Biết ai tâm vạy miệng ngay,

Biết ai c̣n đặng đến ngày lạc âu.

       Biết kẻ mất mà sầu cho đó,

       Sao hăy đành ngồi ngó đang tâm?

              Lăo không dám cạn hơi tâm,

Thiên-cơ bất lậu sắt cầm một giây.

       Lăo khuyên người tầm Thầy học Đạo,

       Cần lo tu mà đáo cảnh xưa,

              Tiết trời rày nắng mai mưa,

Áo tơi phải sắm, vải thưa cũng là.

       Chỉ có tu mới là nắm vững,

       Tu mới là chịu đựng ngày sau,

              Mưa sa, gió táp dạt dào,

Thân ta đă sẵn dăi dầu sá chi!

       Tả mấy ḍng nguy nguy Thánh bút,

       Mấy vần thơ khuất phục lai hồi,

              Đuốc hồng rọi nẻo lưng vơi,

Rọi đàng Thiên-lộ cho người tầm đi.

       Chí Quân-Tử trí tri hữu giác,

       Hạ ngu phu hoạt bát tinh thần,

              Trung nhân vĩ thứ tương thân,

Suy đàng nẻo chánh Thiên-ân lộ bày.

       Lời giản dị dầu hay như dở,

       Xin ai đừng hiềm hở chê bai,

              Dở hay chi cũng bất tài,

Cũng là nặng trĩu v́ ai lỡ lầm.

       Xin cảm hóa ân thâm độc hữu,

       Ngỏ vài lời đa thiểu hoài mong,

              Chúc cho thế giới đại đồng,

Từ nay hưởng đặng phúc hồng an khang.

Thăng… 

Thiên-Lư Bửu-Ṭa, 12695 Sycamore Ave, San Martin, CA 95046 - USA. Tel: (408) 683-0674

Website: www.thienlybuutoa.org     Email    Sơ đồ hướng dẫn tới TLBT

Thông bạch in Kinh