Thi
rằng:
NAM
Bắc xây vần đời thống khổ,
PHƯƠNG
Trời tung cánh nghĩ cao bay,
GIÁO
dục đời tàn nên Thánh-Ðức,
CHỦ
đàn đại định đón lời chơn,
KỲ
cùng mở Ðạo toan cứu vớt,
TAM
Nguơn dựng lại cổ thượng đời,
NGÔI
Tiên, Thánh, Phật người tự ý,
HAI
chữ tầm tu thoát não sầu,
NGÔ
Việt vạn bang cùng thế giới,
MINH
đường thấu hiểu đạo luật Trời,
CHIÊU
mộ sĩ tài tua hiệp bước,
Giáng
trần lao nhọc hỡi ai ơi!
Khan
giọng Phật Tiên vì thương xót,
Người
thế chểnh chầy khóc than ôi!
Ngày
cùng ai rõ Thiên-Cơ trước,
Kẻ
ấy mới là thuận lý ngoan.
Thi
bài:
Lịnh cho con lóng nghe Bạch-Diệu,
Phần tụng Kinh tiêu biểu nguyện
cầu,
Sau ngày An-Vị thời âu,
Tụng
cho hãy đến bước đầu Trung-Nguơn.
Là ngày chánh Thiên-ơn xá tội,
Ngày Trung-Nguơn tháng Bảy ngày
Rằm,
Là ngày kỷ niệm muôn năm,
Là
ngày ân xá âm cung dương trần.
Con hiểu biết thì cần giúp độ,
Công đã tròn thì quả chứng
cao,
Thầy ban con khá ghi vào,
Ðể
cho muôn thuở giồi trau tinh thần.
Qua ngày ấy Kinh lần giảm bớt,
Tụng bán phần cũng được ơn
ban,
Ơn ban thì rõ đá vàng,
Thì
con nghiệm xét con đàng cao sâu.
Ngày An-Vị cũng hầu trọn vẹn,
Phúc được lành chẳng thẹn
với công,
Từ nay mối Ðạo đại đồng,
Vuông
tròn công đặng tròn công vai trò.
Phần của con là đò vớt khách,
Gắng bền lòng thanh bạch một
màu,
Lo cho thành tựu đặng mau,
Qui
nguyên cho đặng kịp hầu lánh tai.
Ðạo Cao-Ðài mười hai đang
khổ,
Cùng các chư tôn phái đổ
nghiêng,
Sanh linh chung chịu đảo điên,
Ngoại
trường chẳng đặng giúp yên dân hồng.
Ðạo phải cần hiệp đồng
chung sức,
Phút giây nầy đạo đức thấy
ai,
Thì con phải vẹn đức tài,
Phải
ra đại diện mười hai phái cùng.
Cho đặng hòa cùng chung nhứt
bổn,
Kết cho tình nòi giống liên tôn,
Cho Thầy đặng trọn thỉ chung,
Giúp
đời em ngã anh nâng mới tròn.
Thầy chỉ định thì con gắn bó,
Phận xin tròn chớ có điều
chi,
Cơ Trời cứ lịnh hành y,
Mãn
giờ chơn điển con thì gắng lo.